Dung Xu chậm rãi nhắm hai mắt lại, tiếng bạch bạch bên trong càng ngày càng mãnh liệt, hai người gầm nhẹ, thở hổn hển, ngâm nga, phổ ra khúc nhạc hồng trần nam nữ yêu hận si ngốc.
Đợi mây mưa trong phòng dần dần lắng xuống, lúc này Dung Xu mới yên lặng nhìn thoáng qua nam nhân bên cạnh mình, nam nhân này dáng người cao lớn, dáng vẻ cũng vô cùng anh tuấn, mày kiếm mắt tinh, sống mũi thẳng tắp, hình môi xinh đẹp.
Nam nhân này là niềm tự hào nhất của phụ thân Dung Xu khi ra nhập quân ngũ, dưới sự ủng hộ của phụ thân, hiện giờ mới hai mươi bốn tuổi đã làm quan đến tứ phẩm, là thống lĩnh quân cấm vệ Vũ Lâm quân của thiên tử trong kinh.
"Thật xin lỗi, làm phiền đệ rồi." Dung Xu bình thường rất khó hòa hợp với tên nam nhân này, nhưng không biết vì cái gì khi gặp phải khúc mắc trong đời, người đầu tiên nàng muốn nhờ tới giúp đỡ lại là hắn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Khách khí với ta cái gì?" Hoắc Tiêu gợi lên một nụ cười bất cần đời, sải bước đi về phía cửa phòng, ngay cả gõ cửa cũng không thèm gõ.
Hoắc Tiêu nâng cái chân thon dài lên, tiếng cánh cửa nứt ra vô cùng vang dội, làm cho đôi cẩu nam nữ trên giường còn chưa kịp tách nửa thân dưới ra đã theo bản năng cuộn thành một quả bóng.
"Oa!" Trịnh Đình không khỏi nhíu mày, đột nhiên bị dọa sợ, hắn nhất thời rời khỏi chỗ kia nên bị kẹt lại một chút, làm cho hắn đau đến nhíu mày.
"A a a a.." Nữ nhân kinh hoàng hét lên không ngừng, cho dù không phải loại nữ tử đứng đắn gì, cũng sợ thân thể bị nam nhân khác nhìn sạch, nhưng nàng ta chỉ lo thừa, Hoắc Tiêu sợ nhìn thấy thứ gì khó coi, ánh mắt vẫn luôn tập trung vào Trịnh Đình.
Trong không khí tràn ngập mùi đặc biệt của nam nữ sau khi giao hoan, Hoắc Tiêu nhíu mày, quay đầu nói với Dung Xu: "Muội đừng vào, bên trong có đồ bẩn." Hắn nói một cách hàm ý.
"Làm cái gì vậy?" Trịnh Đình thẹn quá hóa giận, nổi giận đùng đùng mắng người vừa tới, lúc mới nhìn rõ là ai, sắc mặt Trịnh Đình trắng bệch vài phần, hắn quen biết Hoắc Tiêu, ai mà không biết đại danh Hoắc tòng quân chứ?
"Không làm gì, ta chỉ đến để xem Mộc đại nhân từ bao giờ lại có thêm một cặp nhũ thế này, còn có thể khiến cho Trịnh đại nhân lo lắng." Hoắc Tiêu nghênh ngang đạp cửa tiến vào, chân hắn mạnh tới mức cánh cửa bật tung dưới quái lực của hắn, rơi vụn trên mặt đất, hắn cứ như vậy giẫm lên cánh cửa kia, thoải mái đi tới trước người hai người, nhìn Trịnh Đình bằng ánh mắt hàm chứa ý tứ hẹp hòi, tiểu nữ nhân xinh đẹp trong ngực hắn vẫn phát ra tiếng sợ hãi.
"Ngươi đang nói về cái vớ vẩn gì vậy?" Gương mặt tuấn tú luôn thanh quý của Trịnh Đình xuất hiện tức giận.
"Là Hoắc thống lĩnh nói bậy, hay là Trịnh đại nhân nói bậy đây?" Dung Xu không muốn vào cho nên nàng cứ như vậy khoanh tay trước ngực đứng ở cửa, lạnh lùng nói, ngay cả nhìn vào trong cũng không thèm nhìn.