⬅ Trước Tiếp ➡

Phụng Chân điện nhưng lại quá khiêm tốn, trong môn phái thế nhưng lại có người không có mắt dám đánh chủ ý lên Phụng Chân điện, lại còn dám khi
dễ Diệp Huyên Nghĩ đến việc hắn đem Diệp Huyên chuyển ra khỏi Phụng Chân điện lại
khiến một số người nổi lên tâm tư không an phận. Mà hành động của Diệp
Huyên cũng dễ dàng hiểu được, nàng rất sợ sư phụ sẽ thật sự không cần
bản thân nữa, cho nên một lòng muốn dính lên người sư phụ. Nếu Trương
diễn thật sự nhẫn tâm đem nàng đuổi trở về phòng, tiểu cô nương sợ là bị tổn thương thấu tâm đi. Thôi thôi, Trương Diễn lại thầm than một tiếng “Trò còn tiếp tục khóc, vi sư liền thật sự không cần trò nữa.”
Diệp Huyên nghe vậy ngay lập tức ngừng khóc. ngước đôi mắt to tràn đầy lo sợ, nghi hoặc lại có chút đáng thương mà nhìn Trương Diễn, lòng
Trương Diễn liền mềm nhũn. Hắn hướng Diệp Huyên vẫy vẫy tay “lại đây
cùng ta đi rửa mặt.”
Diệp Huyên thút tha thút thít một tiếng “Vậy, vậy gối đầu thì...”
“Không cần đem đi nữa.”
Diệp huyên vội nín khóc, lấy tay áo ở trên mặt lau loạn một trận, rồi sung sướng nở nụ cười tươi rói “Vâng ”
Trương Diễn khẽ búng lên trán nàng “Quỷ khóc nhè.”
“Sư phụ trứng thối, không cần lại đặt ngoại hiệu lung tung cho người ta.”
Trương Diễn nắm lấy tay nàng, im lặng không nói, nhưng khóe môi lại cong lên, làm thế nào cũng không giấu nổi nụ cười.
#
Đến buổi tối, Trương Diễn lại kìm lòng không được vì bản thân lúc sáng mềm lòng mà hối hận. Ở trong lòng hắn bây giờ là Diệp Huyên đang nằm
nghiêng, nằm đêm nay mặc áo lót màu hồng nhạt, da thịt trước ngực trắng
như tuyết, vừa giống như bạch ngọc vừa giống như cánh hoa phù dung, hết
sức động lòng người.
Cách vải vóc phập phồng lên xuống, phía trước bầu ngực cong cong là
hai quả anh đào kiều diễm đỏ như chu sa. Tuy rằng cách một tầng tơ lụa
mỏng, nhưng lấy bản thân Trương Diễn thị lực, lại thêm vải vóc ngày hè
vốn là trong suốt, đập vào trong tầm mắt là hai khỏa anh đào nho nhỏ,
căn bản là muốn quên cũng không quên được. Mà đây vẫn không phải là vấn
đề nghiêm trọng nhất.
Hắn không biết rốt cuộc tâm tình của bản thân bây giờ là như thế nào,
trong bóng đêm, chỉ nhìn thấy bàn tay nhỏ bé tắng noãn đặt lên vật ở
giữa hai chân hắn. Trong lúc Diệp Huyên vô thức đưa tay vuốt ve, nguyên
bản côn thịt đang an phận thủ thường lại càng lúc càng lớn, càng lúc
càng cứng rắn, rất nhanh, liền cứng thẳng thành một căn thô dài, cơ hồ
muốn đem vải dệt xuyên thủng. Theo Diệp Huyên không quy luật nhẹ nhàng
vuốt ve, côn thịt bắt đầu run run nảy lên. Trương Diễn khí huyết dâng
trào, cổ họng khô rát, phải dùng hết khí lực toàn thân, mức chế trụ được xúc động do bàn tay bé nhỏ đặt tại hạ thể mang lại.
Hắn hít một hơi thật sâu, dè dặt cẩn trọng chống nửa người ngồi dậy,
hắn tính toán hất bàn tay nhỏ bé của Diệp Huyên ra. Nào ngờ Diệp Huyên
bỗng giật giật, bàn tay đang đặt trên côn thịt của hắn bỗng nắm chặt,
đem thô to dương vật của hắn nắm trọn trong tay. Trương Diễn khẽ rên một tiếng, chỉ cảm thấy quy đầu giật giật, kém chút nữa đem nguyên dương
bắn ra. Hắn vội vã nhịn xuống xúc động muốn bắn tinh, há mồm thở dốc vài tiếng,mới dần dần cảm thấy bình tĩnh lại.
Chính là bụng dưới vẫn như trước có cảm giác nóng như lửa đốt, ngược
lại Diệp Huyên lúc này lại bất động, tay nhỏ bé yên tĩnh nắm giữ Trương
diễn côn thịt, cách một tầng vải vóc mỏng manh, Trương Diễ có thể tinh
tế cảm nhận được lòng bàn tay của nàng có bao nhiêu non mềm.
Hắn không khỏi ảo não ngồi trên giướng suy nghĩ, đồ nhi của mình từ


⬅ Trước Tiếp ➡