⬅ Trước Tiếp ➡

phen, bỗng bất ngờ hôn bẹp một cái lên mặt Trương Diễn. Trương Diễn sửng sốt,rồi lập tức nhíu mày nói “Hồ nháo.”
Diệp Huyên vẫn không chút sợ hãi, ngược lại ôm cổ Trương Diễn cười
khanh khách “Sư phụ,trong dân gian có phong tục, tướng công sẽ giúp
nương tử của mình cài trâm lên tóc. Sư phụ là nương tử của ta, còn ta là tướng công?” Trương Diễn dở khóc dở cười “Trò ở chỗ nào xem được những thứ lung tung đó, tiểu quỷ bướng bỉnh, trò có biết tướng công với nương tử là gì không?”
Diệp Huyên từ nhỏ lớn lên ở phái Thương Lan, xung quanh lui tới đều là đồng môn dốc lòng học đạo bởi vậy Trương Diễn cho rằng nàng không hiểu ý nghĩa thật sự của cách xưng hô trong dân gian.
“Ta tất nhiên là biết.” Diệp Huyên quệt quệt cái miệng nhỏ nhắn,
“Tướng công cùng nương tử là những người sẽ vĩnh viễn sống cùng nhau,
giống như ta với sư phụ bây giờ.” Lúc nàng nói câu này lại cố ý dùng ánh mắt vừa hồn nhiên vừa chân thành nhìn Trương Diễn.
Chỉ thấy TRương Diễn bỗng giật mình, thần sắc có chút mất tự nhiên,
lại nhanh chóng che giấu đi, ngữ khí cũng thay đổi “Trò đã tỉnh, liền
đem gối trở vền phòng đi.”
Diệp Huyên chớp chớp mắt “Vì sao phải đem về?”
Trương Diễn thấy nàng thần sắc mờ mịt không rõ, trong lòng có chút
không nhẫn nại, nhưng vẫn thản nhiên nói “Đêm nay trò về phòng mình mà
ngủ.” Diệp Huyên nhất thời ngẩn ra, một lúc lâu sau mới hồn thần lại
chớp chớp mắt, nhỏ giọng hỏi “Sư phụ, ta đã làm gì khiến người tức giận sao?”
Chỉ mới mấy ngày mà nàng đã hỏi câu này lần thứ hai, Trương Diễn than
nhẹ trong lòng, nàng một mực hỏi rằng có phải bản thân chọc sư phụ tức
giận, lại không biết rằng sự thật là bản thân không còn mặt mũi nào mà
đối mặt với nàng. Trương Diễn trầm mặc không nói, cảm thấy đau đầu không dứt. Diệp Huyên thấy thế, nhất thời nước mắt nhịn không được rơi xuống. Lúc nàng khóc không có phát ra âm thanh, mà nước măt lại cứ một giọt
tiếp một giọt tí tách rơi xuống mặt đất, vỡ tan không chút dấu vết.
Hơn nửa ngày, Trương Diễn vẫn không nghe thấy động tĩnh gì, nhịn không được đảo mắt qua nhìn, liền thấy khuôn mặt Diệp Huyên đầy nước mắt. Tâm Trương Diễn thoáng chút như bị nắm thật chặt, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ
bình tĩnh, vốn định trách cứ nàng vài câu nhưng đến cuối cùng vẫn là
thương tiếc Diệp Huyên, chỉ cố ý trầm giọng nói “Bảo trò về phòng của
mình, chẳng lẽ là vi sư ủy khuất trò?”
Diệp Huyên muốn lên tiếng, nhưng vừa mở miệng âm thanh nức nở liền bật ra. Nàng vội vàng dừng lại, nhưng cuối cùng vẫn bật ra tiếng khóc thút
thít, tiếng nức nở nghẹn trong cổ họng, đem khuôn mặt hoa lê đái vũ
nghẹn đến đỏ bừng. Trong lòng Trương Diễn căng thẳng, nên ngay cả khi
giọng nói của hắn trở nên nhẹ nhàng hơn hắn cũng không có phát hiện
“Chớ khóc, trò nếu là không muốn, liền nói cho vi sư nghe, đến cùng là
tại sao?”
Hắn còn chưa dứt lời, Diệp Huyên nhất thời khóc càng lớn tiếng hơn,
đôi bàn tay nhỏ bé trắng noãn lau lung tung trên mặt một trận, giọng nói hàm chứa ủy khuất cùng oan ức “Sư phụ, sư phụ có phải hay không không
cần trò nữa? Trong môn phái, sư môn sư điệt đều nói là người không cần
trò nữa mới đem trog đuổi ra khỏi Phụng Chân điện... còn nói trò là thứ
không ra gì, đã mười mấy tuổi rồi mà vẫn là Trúc Cơ kỳ, căn bản không
xứng làm đồ đệ của người... còn nói, còn nói người ghét bỏ trò, muốn
đuổi trò đi.”
Nàng vừa khóc vừa nói âm thanh không rõ ràng câu chữ cũng lộn xộn,
nhưng Trương Diễn là loại người nào, tất nhiên ngay tức thì hiểu rõ Diệp Huyên ý tứ. Khuôn mặt hắn trầm xuống, xem ra bản thân là trưởng lão


⬅ Trước Tiếp ➡