⬅ Trước Tiếp ➡
Về ngày đầu làm việc, Cổ Na cũng đã nhận được bảy tám câu trả lời từ Chương Xuân Hoa. Biết được công điểm có nghĩa là khẩu phần lương thực, cô đương nhiên sẽ không lơ là. Người ngoài hành tinh rất nhiệt tình với công việc.
Sau khi ăn cơm xong, ngoại trừ bà cụ Cổ không ra ngoài làm việc ra thì những người khác đều đi đến đập lớn bên kia, đây là đi lấy nông cụ. Nông cụ được cất giữ trong thôn. Mỗi ngày, sau khi làm việc xong đều phải trả lại chỗ cũ, sáng hôm sau lại đến cầm đi, chuyện này cũng phải đăng ký.
Cổ Na theo chân Cổ Thành Trung đến chỗ đại đội trưởng Lưu bên kia. Đại đội trưởng Lưu đã hơn bốn mươi tuổi cũng là một người đàn ông mặt đen, có chút mập hơn Cổ Thành Trung. Lúc này đang cầm cuốn sổ nhỏ chuẩn bị ra ngoài.
“Đại đội trưởng, đây là cháu gái của tôi, Cổ Na.”
Cổ Thành Trung nháy mắt với Cổ Na, cô rất nhanh nhẹn bước lên trước chào hỏi đại đội trưởng Lưu “Chào đại đội trưởng, cháu là Cổ Na đến đây để đăng ký hộ khẩu, làm phiền bác rồi.”
Đại đội trưởng Lưu thấy cách nói chuyện tự nhiên của Cổ Na thì nở nụ cười, trong lòng lập tức có chút hài lòng. Không ngờ đứa trẻ này lại có mặt này, không giống với những cô gái trẻ tuổi trong thôn kia. Nói chuyện thì lí nhí, đôi khi dựng lỗ tai lên nghiêm túc lắng nghe cũng chưa chắc nghe rõ là đang nói gì.
“Chuyện này thì có phiền gì đâụ Nếu cháu xác định muốn ở lại đội sản xuất của chúng ta thì còn phải đi đến đồn cảnh sát trên trấn một chuyến, vậy mới được xem là xong thủ tục. Sổ của bác chỉ để ghi công điểm thôi.”
Cổ Thành Trung vội đáp “Đại đội trưởng yên tâm, chúng tôi biết rõ chuyện này, làm phiền đại đội trưởng rồi.”
“Phiền cái gì mà phiền. Để tôi xem…”
Cổ Na thấy đại đội trưởng Lưu lấy ra một cuốn sổ lớn khác từ trong tủ gỗ. Cuốn sổ này xem ra đã khá lâu, cũng tương đối nhiều trang nên nhìn có hơi nhăn.
“Tháng trước, dì Vương nghỉ làm về nhà chăm cháu, vị trí làm cỏ này còn trống một chỗ. Cổ Na, cháu ở vị trí này đi.”
Sau khi đại đội trưởng Lưu ra ngoài, Cổ Thành Trung nhìn cơ thể gầy gò của cháu gái “Làm cỏ không dễ đâu, tuy cháu tuổi còn trẻ, nhưng nói cho cùng sức khỏe cũng không theo kịp. Lúc làm việc có thể làm chậm một chút nhưng tuyệt đối không được lười biếng.”
Cổ Na gật đầu “Bác cả yên tâm, cháu sẽ chăm chỉ làm việc.”
Tiếp đó là việc đổi lương thực ở địa cầu thời xưa. Nghe bác gái cả nói là đến cuối năm, công điểm càng nhiều thì sẽ lấy được càng nhiều thịt. Thịt ư? Tuy không biết mùi vị là gì nhưng nghe bác gái cả bảo là ăn rất ngon
Biết Cổ Na được phân làm cỏ ở tổ ba, Cổ Hành Vũ vội lấy ra một thứ gì đó cho cô. Dặn cô đeo vào bàn tay “Cái này được làm bằng cỏ khô đấy. Em đeo nó trong tay, khi làm việc thì lòng bàn tay sẽ ít bị chai hơn.”
Cổ Hành Vũ biết rõ con gái ai cũng thích làm đẹp nên vội vã mua một đôi từ một cô gái khác.
Cổ Na tò mò đeo thử lên tay, sau đó cười thật lớn với Cổ Hành Vũ “Cảm ơn anh ba ”
Cổ Hành Vũ đã sớm bị nụ cười tươi rói của Cổ Na làm cho ngây người, nghe thấy cô gọi mình như vậy thì vội vàng nói “Anh là anh hai của em, Cổ Hành Lôi mới là anh ba của em, nhớ đấy nhé.”
Cổ Na gật đầụ Cổ Hành Vũ và Cổ Hành Lôi ra đời trong cùng một tháng, nhưng hai anh em vẫn luôn phân cao thấp, ai cũng muốn làm cậu hai nhà họ Cổ.
Trong tổ ba làm cỏ này không có người nhà họ Cổ. Ở đây phần lớn là phụ nữ trung niên, mọi người đối với đứa bé gái mới tới từ nhà họ Cổ này cũng rất tò mò. Trong đó, thím Lưu là người nói chuyện lớn tiếng nhất, làm việc cũng nhanh nhẹn nhất. Qua cuộc trò chuyện, Cổ Na biết được thím Lưu này chính là vợ của đại đội trưởng Lưụ
⬅ Trước Tiếp ➡