Cổ Hành Phong vừa quay đầu đã thấy em họ mới đến hai má căng phồng động đậy, không biết là ăn cái gì, vừa dời mắt đã thấy cọng rau dại thiếu mất một nửa trong tay đối phương.
Cổ Na bị gọi tên, cô có hơi chột dạ, vội vàng nuốt thứ trong miệng xuống rồi ra vẻ đoan trang “Em có ăn gì đâu ạ.”
Cổ Hành Phong nhìn nửa cọng cỏ dại trong tay Cổ Na, sắc mặt vô cùng kỳ lạ.
Cổ Na phát hiện tầm mắt của đối phương, cũng biết mình bị lộ rồi, Cổ Na im lặng một lúc, sau đó ném vội nửa cọng rau dại xuống dưới đất, tiếp đến thì ra vẻ không biết Cổ Hành Phong nói gì, nhìn đối phương.
Cổ Hành Phong ....
Sau khi về nhà, thấy Cổ Na vào bếp, Cổ Hành Phong kéo hai em trai đang trêu nhau ở bên cạnh, vẻ mặt nghiêm túc dặn dò “Sau này hai đứa không được bắt nạt Tiểu Na đâu đấy, thực sự con bé... đã chịu nhiều cực khổ rồi.”
Ngay cả rau dại cũng có thể ăn được, cũng không biết trước đây đã sống như thế nào.
Bởi vì Cổ Na cầm rau dại vào nhà bếp, vì thế bà cụ Cổ dứt khoát trộn rau dại, nếu là trước đây, số rau dại này kiểu gì cũng phải hôm sau mới ăn.
Lúc ăn cơm, Cổ Na cố ý thử lại rau dại đã được trộn, cuối cùng lại bị hương vị thơm dịu, giòn rụm đó hạ gục, chỉ thấy cô hạnh phúc đến híp mắt lại, trên mặt đầy vẻ mãn nguyện. Thấy vậy, nhà họ Cổ ai nấy cũng ngẩn ra, Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến thấy thương hại cô bé, hăng hái gắp đồ ăn cho Cổ Na, dù không có thịt, nhưng đối với Cổ Na mà nói, chỉ cần là món cô chưa ăn bao giờ thì đều có thể thử.
Sau khi ăn xong, bà cụ Cổ trực tiếp tuyên bố, trước khi Cổ Thành Nghĩa trở về, Cổ Na sẽ ở phòng của con trai tư, Cổ Thành Nghĩa đi lính cũng không phải chỉ hai, ba năm là được về nhà, dù cho sau này trở về thì Cổ Na cũng đã đi lấy chồng rồi.
Cổ Na nghe lời bà cụ Cổ nói, trở về phòng mới mở túi vải đó ra, chuẩn bị đem quần áo và đồ dùng để vào chiếc tủ trống phía bên cạnh, bà cụ Cổ cũng đã đưa cho cô chìa khóa tủ.
Trong túi vải, ngoại trừ có hai bộ quần áo, còn có một đôi giày vải, một sổ hộ khẩu và ba mươi tờ giấy có kích cỡ như nhau, Cổ Na đã tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, đương nhiên hiểu rằng ba mươi tờ giấy này là tiền, đều là tờ mười tệ, số tiền này là mẹ nguyên chủ trước lúc sắp chết đưa cho nguyên chủ, cũng coi như là tất cả tài sản mà nguyên chủ có.
Nói đến cái chết của nguyên chủ, Cổ Na không nhịn được lại thở dài, cha của nguyên chủ không phải loại tốt đẹp gì, vốn định chờ cho mẹ cô chết sẽ gả Cổ Na đi để lấy tiền sính lễ rồi lại cưới vợ khác, không ngờ mẹ nguyên chủ đã nhìn thấu ý đồ của lão ta từ lâu nên mới lên kế hoạch viết thư cho nhà mẹ đẻ trước, sau đó lại đẩy nguyên chủ ra khỏi nhà để cô tìm đến nhà họ Cổ.
Nhưng lúc sắp đến nhà họ Cổ, cũng chính tại cánh rừng đó, nguyên chủ trên đường đã gặp không ít sợ hãi, lại còn bị sốt cao sợ rằng đến nhà bà ngoại rồi cũng sẽ không được sống tốt, hơn nữa ăn nhờ ở đậu thật sự khó chịu, vì sợ hãi và sốt cao liên tục, cô ấy tắt thở trong lúc hôn mê, Cổ Na đã nhập vào xác của cô ấy.
Nửa đêm, Cổ Na lén ra ngoài sân, sau đó làm một động tác kỳ lạ hướng về phía cánh rừng đó, đây là cách hành lễ với người chết ở hành tinh của bọn họ, sau khi duy trì động tác khoảng mười mấy phút, cô mới rón rén trở về phòng.
Nửa tháng sau đó, gần như ngày nào Cổ Na cũng được mười công, điều này khiến thanh niên và hội phụ nữ trong thôn đều cảm động, còn nhà họ Cổ cũng đã hiểu thêm về cô gái nhỏ này.