⬅ Trước Tiếp ➡
Cổ Na tò mò với tất cả mọi thứ, lúc cấy lúa, lúc gieo mạ và trồng mầm rau, Cổ Na đều sẽ hỏi hết lần này đến lần khác công dụng và cách ăn của những thứ ấy, đôi khi trên đường thấy cỏ dại nào đó đã nở hoa, cô đều sẽ bứt lấy bỏ vào miệng, bà cụ Cổ không thích thói quen này, mỗi ngày trong sân nhà họ Cổ đều vang lên tiếng bà ấy nhắc nhở Cổ Na.
Điều này khiến người trong thôn đều cảm thấy nhà bà cụ Cổ hình như không chào đón cô gái này lắm, vì thế trong lòng mọi người càng thêm sinh động.
“Cổ, Cổ Na, đây là mẹ tôi nấu lúc sáng đấy, cô ăn đi.”
Một anh trai mặt đen nhẻm tầm hai mươi tuổi, vừa xấu hổ nhét trứng gà vào tay Cổ Na, vừa lắp bắp nói.
Cổ Na xòe tay đẩy trứng gà về, sau đó lùi về sau mấy bước, nghiêm túc nhìn đối phương nói “Cảm ơn, tôi không ăn.”
Các anh họ đã nói, không được ăn đồ người khác cho, mặc kệ nó ngon hay dở. Cổ Na vừa lén nuốt nước bọt, vừa dời tầm mắt nhìn trứng gà.
Thanh niên mặt đen nhìn trứng gà trong tay, lại nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của Cổ Na, nhất thời càng yêu mến cô hơn nữa, nhìn đi, cô gái này thật tốt, các cô gái khác vừa nhìn thấy trứng gà đã cầm lấy rồi, đâu ra chuyện từ chối ăn chứ.
Trứng gà là món ăn mà người nông thôn cảm thấy ngon nhất chỉ sau mỗi thịt, đường gì đó chỉ xếp thứ ba thôi.
“Tôi...”
“Vương Đại Tráng, cậu làm gì đó?”
Vương Đại Tráng vừa quay đầu đã thấy Cổ Hành Vũ và Cổ Hành Lôi đang hung hăng nhìn anh ta, Vương Đại Tráng vội vàng giấu trứng gà vào trong túi, “Không, không có gì đâụ”
Cổ Na nhìn thấy hai anh họ chạy đến, trên mặt hiện lên nụ cười “Anh hai, anh ba.”
Cổ Hành Vũ kéo Cổ Na ra sau lưng anh ta, Cổ Hành Lôi xông đến Vương Đại Tráng vung nắm đấm “Lần sau còn để tôi thấy cậu nói chuyện với Tiểu Na nữa xem ” Nói xong lập tức dẫn Cổ Na đi.
Vương Đại Tráng nhìn bóng lưng Cổ Na, anh ta lấy quả trứng gà ở trong túi ra, vừa bóc vỏ cho trứng vào miệng, vừa đau khổ đi về nhà, thôi xong, anh ta hết cơ hội rồi.
“Thằng nhóc đó nói gì với em thế?” Cổ Hành Vũ gạn hỏi.
Cổ Na kể không sót một chữ những gì đối phương và mình đã nói, sau cùng còn nhẹ ngẩng đầu vui vẻ kể công “Em không hề lấy ăn đâụ”
Cổ Hành Vũ và Cổ Hành Lôi nhìn nhau, cả hai cùng cười, rất yên tâm và cũng có “cảm giác làm anh” một cách kỳ lạ.
“Như này mới phải, sau này còn gặp loại người như vậy, em cứ đi đi, mặc kệ bọn họ, nếu muốn ăn gì, bọn anh sẽ làm cho em.”
“Đúng Chẳng phải chỉ là trứng thôi sao? Bây giờ bọn anh sẽ đi lấy ” Cổ Hành Vũ vỗ ngực nói lớn.
Việc đồng áng đã làm gần xong, không cần mọi người phải chen nhau làm nữa, mấy công hôm nay của bọn họ trừ hai tiếng mới nãy ra thì đều để phần buổi chiều, bây giờ vẫn còn lâu mới đến giờ cơm trưa, vừa hay có thể “lang thang” khắp nơi.
Cổ Na tò mò đi theo bọn họ đến núi, dẫn theo Cổ Na nên hai anh em cũng không vào núi lớn mà chỉ loanh quanh ở cánh rừng phía trước núi. Cổ Na nghe thấy tiếng chim hót véo von, khóe miệng mỉm cười.
“Em đã tìm ra lâu rồi, còn đánh dấu nữa.” Cổ Hành Lôi vừa đi về phía trước, vừa đắc ý nói.
Cổ Hành Vũ vừa quan sát bốn phía vừa đi theo “Em đánh dấu khi nào?”
“Hôm kia.”
“Hừ, lâu như vậy, bị tên khác bắt mất lâu rồi.”
Chính xác, bọn họ đang định moi tổ chim.
“Cái cây đó cao lắm, chắc chắn vẫn còn.” Cổ Hành Lôi ra vẻ tự tin.
Kết quả đến trước mấy cái cây có đánh dấu, thấy trên cành cây có dấu vết có người từng trèo, Cổ Hành Lôi thất vọng “Em tưởng không ai trèo lên được chứ.”
⬅ Trước Tiếp ➡