⬅ Trước Tiếp ➡

lại hỏi trực tiếp như vậy, nhìn chằm chằm vào miếng gà trong chén, cầm chặt chiếc thìa trong tay, giọng nói có chút ngượng ngùng "Ba tôi bị bệnh nên cần tiền." "Cậu biết không, làm trai bao không phải dễ dàng như vậy, không phải ngủ cả đêm đơn giản như vậy." Diêu Dao đứng dậy, ngồi vào lòng Hoắc Không Hiệp, hai tay ôm lấy cổ cậu, buộc cậu phải nhìn mình.
Cô thích làm những động tác thân mật này với Hoắc Không Hiệp.
Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng và ngây thơ cậu, Diêu Dao cảm thấy đặc biệt hài lòng.
Diêu Dao nhìn vào đôi mắt cậu và nói "Nếu cậu gặp một số khách hàng có sở thích đặc biệt, chuyện gì họ cũng có thể làm ra được.
Một số vì tiền mà trở nên nịnh hót, rồi họ sẽ trở thành trai bao cả đời.
Một số người còn nghiện ma túy." "Tôi sẽ rời đi ngay khi kiếm đủ tiền." Hoắc Không Hiệp cắn răng nói, "Tôi sẽ không như vậy." "Cậu quá ngây thơ rồi." Diêu Dao lắc đầu, bàn tay cô ôm lấy mặt cậu, cậu giống như đã từng trải qua cơ cực, khuôn mặt có chút xanh xao, làm cho cậu không giống một sinh viên đại học trẻ tuổi.
Mùi sữa tắm trên cơ thể được pha trộn với hương vị nam tính, ngây ngô mà lại sạch sẽ.
Diêu Dao đã quen, tham lam hít lấy mùi vị độc đáo này.
"Nếu có người coi trọng cậu, họ sẽ nắm lấy nhược điểm của cậu, kiểm soát cậu, khiến cậu nghiện thuốc phiện, giữ ảnh khỏa thân, đe dọa không cho cậu rời đi đâụ" Hoắc Không Hiệp bị lời nói của cô khuấy động, cậu có chút tuyệt vọng, gỡ tay Diêu Dao giọng nói trầm trầm "Tôi không có cách nào khác, Diêu Dao.
Tôi đã liều mạng làm việc chăm chỉ để kiếm tiền, ngay cả tiền thuốc của ba cũng chỉ miễn cưỡng lo được một tháng.
Tôi không còn cách nào khác.
Tôi đã thử rất nhiều cách kiếm được tiền, bạn cùng phòng nói rằng tôi chỉ biết học và làm việc, tôi chưa từng biết đến yêu đương hay sống một cuộc sống đại học đúng nghĩa.
Nhưng chị biết không, tôi không hề hâm mộ bọn họ, bởi vì tôi biết, tôi không có tư cách, tôi không thể lo cho người khác bất cứ điều gì, chỉ cần tôi lơi lỏng một ngày thôi thì có thể tiền thuốc tháng sau của ba tôi sẽ không có " Diêu Dao nhìn cậu nổi cáu với mình cũng không hề tức giận, chỉ lặng lẽ ngồi trên đùi nhìn cậụ 11 giờ 30 phút, khi mặt trời vừa lúc ở đỉnh đầu, nhà Diêu Dao rất sáng.
Mặt trời chiếu vào phòng, chiếu cả lên người Diêu Dao.
Toàn bộ chân dung của cô được mạ ánh vàng, ngực Hoắc Không Hiệp phập phồng.
Từ khi ba cậu nằm viện, cậu đều dành hết thời gian sau khi học xong để làm việc, cũng không có thời gian để trút giận, cũng không có thời gian để phàn nàn.
Những cảm xúc tích lũy từng chút từng chút một trong khoảng thời gian quá dài nay rốt cuộc cũng có dịp bùng phát, phải một lúc lâu sau, cậu mới có thể bình tĩnh trở lại.
"Xin lỗi, tôi không nên tức giận với chị." Người phụ nữ trước mặt chính là người đã mua một đêm của cậu, Hoắc Không Hiệp hẳn là luôn nhớ kỹ mối quan hệ này.
"Tôi đã nói cậu không phải là một trai bao, lời ngon tiếng ngọt cũng không nói, lại còn tức giận với tôi." Diêu Dao nhảy xuống khỏi người cậu, nhấc di động lên bắt đầu gọi điện.
"Dao Dao?" Kỳ Kỳ còn chưa tỉnh ngủ, nhìn vào cái tên trên màn hình, hoài nghi hỏi lại.
"Là tớ, Kỳ Kỳ.
Cậu nhanh giúp tớ một


⬅ Trước Tiếp ➡