⬅ Trước Tiếp ➡
*kim ốc tàng kiều: cất giấu giai nhân trong nhà.
Khóe miệng Quân Mặc Hàn khẽ giật, mệt mỏi nhéo nhéo mi tâm, cũng không có giải thích, chỉ mở miệng nói.
"Cô ấy trúng thuốc, có chút không dễ chịu, cậu nghĩ biện pháp giải thuốc cho cô ấy."
"Thuốc gì? Không thể đi bệnh viện sao? Còn muốn tôi tự mình đến đây."
Nói xong, Khâu Văn Trang vẫn đi qua, vừa mới nhìn dáng vẻ của cô gái liền sầm mặt lại, nhanh chóng nắm lấy cổ tay Phong Tố Cẩn xem mạch.
"Là thuốc ở sàn đêm!"
"Ừm."
Khâu Văn Tranh có chút nghi ngờ nhìn thần sắc nhàn nhạt của Quân Mặc Hàn.
"Kẻ nào lại to gan như vậy, dám ở dưới mắt cậu sử dụng loại chiêu thức hạ lưu này?"
"Đang xử lý rồi, trước tiên giải thuốc cho cô ấy."
"Mỹ nam như cậu ở trước mắt lại muốn để tôi giải thuốc cho cô ấy, hay là nói cậu thật..."
Đáy mắt Quân Mặc Hàn lóe lên tia sáng lạnh lẽo, Khâu Văn Tranh đương nhiên phải đem lời nói còn chưa kịp phát ra thu trở về.
Hắn cũng không dám nghi ngờ năng lực của vị này.
Khâu Văn Tranh cũng không nói đùa nữa, lấy thuốc ra, muốn tiêm cho Phong Tố Cẩn. Nhưng Phong Tố Cẩn bởi vì nóng, hiệu lực của thuốc ở trên người cũng rất mạnh, một mực nỉ non, vô cùng lộn xộn.
Khâu Văn Tranh nhìn mà đau đầu, nói với Quân Mặc Hàn.
"Cậu phải giúp tôi đè cô ấy lại, không được lộn xộn."
Đáy mắt Quân Mặc Hàn lóe qua một đạo ánh sáng âm u, đi đến bên giường, ôm lấy Phong Tố Cẩn, thấp giọng dỗ dành.
"Ngoan, đừng lộn xộn, một chút nữa sẽ không nóng."
Khâu Văn Tranh nghe âm thanh ôn nhu trầm thấp của Quân Mặc Hàn, suýt chút cầm không vững đồ vật trong tay.
Hôm nay sự kinh hãi đến với hắn là quá lớn, bất quá cũng may mắn thấy được một mặt khác của Quân Mặc Hàn khi đối mặt với nữ nhân này, coi như là đáng giá.
Có lẽ thanh âm của Quân Mặc Hàn có tác dụng trấn an, lại thêm sức lực hắn ôm cô vừa đủ, Phong Tố Cẩn cũng an tĩnh một lúc.
Khâu Văn Tranh thừa dịp này tiêm cho cô.
"Một lát nữa thuốc trong người cô ấy sẽ tan đi, không có vấn đề gì, cậu không cần lo lắng."
Editor: Tiêu Nguyệt
Quân Mặc Hàn cúi đầu nhìn Phong Tố Cẩn, nhẹ nhàng xoa mồ hôi trên trán cho cô, nghe Khâu Văn Tranh nói xong, gật đầu một cái.
"Ừm, tối nay cảm ơn cậu."
Khâu Văn Tranh lắc đầu.
"Giữa chúng ta còn cần phải nói lời cảm ơn sao. Lúc trước cậu bị thương, hơn nửa đêm tôi chạy đến cứu chữa cho cậu cũng chẳng thấy cậu nói một tiếng cảm ơn. Bây giờ lại vì cô gái này mà nói lời cảm ơn với tôi, cô gái này đối với cậu vô cùng đặc biệt."
⬅ Trước Tiếp ➡