Tô Thiều Đường liếc nhìn cuốn sách trên tay, hiện tại muối tinh luyện không được tinh khiết, có vị mặn đắng, hạt muối trắng như tuyết càng chưa bao giờ được nghe qua, đồ vật trân quý từ trước tưới nay luôn được săn lùng, muối mịn ở thời đại này tất nhiên càng đáng giá.
Nguyên thân là đích nữ Hộ Bộ thị lang, quan trọng nhất nhà ngoại nguyên thân mới là gia thế hiển hách, tổ phụ là Định Quốc Công, mẫu thân là thứ muội của đương kim Hoàng Hậu, tuy nói quan hệ giữa bà và đương kim Hoàng Hậu cũng không mấy thân cận, nhưng mối liên hệ giữa con cháu thế gia không chỉ là tình cảm mà quan trọng nhất chính là lợi ích.
Nàng gả tới An Bá Hầu phủ, thân phận của nàng đã chú định không có kẻ nào dám tùy tiện đánh chủ ý lên người nàng.
Nguyên thân có của hồi môn là một cửa hàng, còn có thôn trang, trong tay còn nắm những khế ước bán mình của người hầu, nàng muốn một đám người luyện muối tinh cho mình hẳn cũng chẳng khó khăn.
Nguyên thân có xuất thân tốt, điều đó có nghĩa là nàng không thiếu tiền, nhưng Tô Thiều Đường cũng biết, nàng muốn sống xa hoa ở thời đại này, không thiếu tiền thôi là chưa đủ, mà muối tinh có thể mang tới cho nàng một nguồn tài phú đáng kể.
Về phần dựa vào Thẩm Ngọc Án? Tuy rằng Thẩm Ngọc Án là phu quân danh chính ngôn thuận của nàng, nhưng Tô Thiều Đường cũng không thể không chuẩn bị trước, cứ thế đặt cược đặt cược hy vọng lên một người xa lạ được.
Tô Thiều Đường cũng hiểu rõ, sự xuất hiện của muối tinh sẽ thu hút rất nhiều ánh nhìn của người khác, mà nàng lại chúa ghét phiền phức.
Tô Thiều Đường không khỏi cảm thấy thật nghẹn khuất, cũng rất bực bội, nàng là từ nhỏ đã được phụ mẫu mình nuông chiều như hòn ngọc quý trên tay, nếu nàng ca ca ở đây, nàng sao còn phải vất vả làm mấy thứ này?
Tô Thiều Đường nhất thời không muốn nghĩ tới chuyện này, nàng đành ném nó ném ra sau đầụ
Chạng vạng tối, nàng làm lơ dáng vẻ muốn nói lại thôi của Lạc Thu cùng Lạc Xuân, qua loa dùng bữa tối.
Trước khi lên giường, Tô Thiều Đường soi gương đồng sờ sờ gò má.
Nàng lại thở dài, nói với hệ thống “Ngươi có thể biến thành một cái gương không?”
Qua tấm gương đồng này, nàng căn bản không nhìn thấy rõ khuôn mặt mình, vô cùng mờ ảo, chỉ có thể lờ mờ xem đại khái bộ dáng.
Màn hình hệ thống rất nhanh liền biến thành một tấm gương trong suốt dị thường, cân nhắc chu đáo biến thành dáng vẻ của tấm gương đồng, như vậy, khi Tô Thiều Đường soi gương, người khác cũng sẽ không cảm thấy kỳ quái.
Lúc này, rốt cuộc là Tô Thiều Đường cũng nhìn rõ diện mạo chính mình.
Nguyên thân cùng bản thân mình có bảy phần giống nhau, chỉ là so với trước khi xuyên thư trông trẻ tuổi hơn rất nhiều, khuôn mặt tràn đầy sức sống, căn bản không cần bôi son trét vấn gì cũng có thể chiến thắng nhiều nhan sắc, nếu là ở hiện đại, tuổi của nguyên thân chắc là còn đang học cao trung, cứ như vậy, được tất cả mọi người trong nhà yêu thương mà không cần lo chuyện lấy chồng.
Nơi này nữ tử mười sáu tuổi là tính cập kê, lúc 11 12 tuổi có thể là sẽ bắt đầu tìm đối tượng, nguyên thân chính là qua năm cập kê ấy cùng Phủ Hầu định ra hôn ước, năm 17 tuổi liền gả vào Phủ Hầu, nửa năm nữa, nguyên thân mới được 18 tuổi.
Tô Thiều Đường nhỏ giọng hừ một tiếng, nói cái gì đó.
Lạc Thu không nghe rõ, nghi hoặc liếc nhìn phu nhân, nhưng hệ thống lại nghe rất rõ, ký chủ nhỏ giọng lẩm bẩm hai chữ Cầm thú
Thấy phu nhân muốn đi rửa mặt, Lạc Xuân vội hỏi
“Phu nhân, có cần phải nô tỳ phái người đi tới tiền viện hỏi một chút xem đêm nay Hầu gia có muốn tới đây hay không không ạ?"
Ngày mai Hầu gia phải rời kinh, trong lòng Lạc Xuân đương nhiên hy vọng phu nhân có thể nắm chặt khoảng thời gian này cùng Hầu gia bồi dưỡng tình cảm.