Tô Thiều Đường vẫn còn đang soi gương, đầu cũng chưa ngẩng lên, dứt khoát cự tuyệt
“Không cần.”
Tô Thiều Đường đối với chuyện dáng vẻ nguyên thân lớn lên rất giống mình còn đang vô cùng nghi hoặc, nào có tâm tình mà suy nghĩ tới nam chủ?
Nàng thu hồi mắt, liếc nhìn sắc trời bên ngoài đang tối dần, khẽ cau đôi lông mày mỏng tinh tế, ngẩng đầu hỏi “Thời gian không còn sớm, đã chuẩn bị nước chưa?”
Dù là trước khi xuyên thư, Tô Thiều Đường cũng sẽ không ngủ muộn, hiện tại lại không có những thứ mỹ phẩm dưỡng da đắt đỏ kia, Tô Thiều Đường càng không dám ngủ trễ.
Thức đêm chính là điều tối kỵ nhất trong việc bảo dưỡng làn da.
Lạc Xuân tuân thủ bổn phận nô tỳ của mình, chưa từng có quá nhiều can thiệp vào quyết định của chủ tử
“Đã bị tốt, để nô tỳ đỡ phu nhân đi vào.”
Trong thùng tắm rắc rất nhiều cánh hoa khô, là hoa lan, mùi hương không đến mức quá nồng đậm, gội đầu là dùng bồ kết, có một cỗ hương vị nhàn nhạt, không phải mùi thơm nhưng cũng không khó ngửi, Tô Thiều Đường ngẩng cái cổ thon dài của mình lên, tùy ý để đám người Lạc Thu hầu hạ. Lúc này nàng mới vừa có được phương pháp tinh luyện muối tinh, bây giờ đã lại bắt đầu nhớ tới dầu gội cùng sữa tắm.
Điều khiến Tô Thiều Đường kinh hỉ chính là, tơ lụa ở nơi này vô cùng mịn màng, tất cả đều được chế tác thủ công, hoa văn thêu trên đó sống động như thật, ngay cả một chiếc áo lót đơn giản cũng điểm một ít hoa văn. Chỉ choàng lên một cái áo đơn bạc, Tô Thiều Đường soi qua gương đồng đã thấy mình mang nét duyên dáng, cao quý của những người phụ nữ trong tranh thủy mặc cổ.
Tô Thiều Đường rất thích nhìn dáng vẻ ăn mặc tinh xảo của mình, mặt mày rốt cuộc cũng hiện lên một tia ý cười, khi nàng nằm xuống ngủ, tâm tình vẫn còn rất tốt.
Cùng lúc đó ở tiền viện.
Thẩm Ngọc Án vừa mới làm xong việc, liếc mắt nhìn đồng hồ cát trong thư phòng, gọi Tùng Tinh từ bên ngoài tiến vào
“Phu nhân đã phái người tới sao?”
Trước đây, Tô Thiều Đường đều sẽ chờ hắn cùng dùng bữa tối, nếu hắn đến quá muộn, Tô Thiều Đường cũng sẽ phái người tới tiền viện thăm hỏi một tiếng, cho nên bây giờ Thẩm Ngọc Án mới hỏi người hầu như vậy.
Lúc hắn hỏi không có nghĩ gì nhiều, nhưng Tùng Tinh do dự một lúc, mới vò đầu nói
“Hầu gia, Văn Thời Uyển vẫn luôn không có động tĩnh.”
Thẩm Ngọc Án ngẩng đầu, đuôi lông mày xẹt qua một tia ngoài ý muốn, giây lát, hắn lại hỏi “Hiện tại là giờ nào?”
“Giờ Tuất canh ba.”
Thẩm Ngọc Án trầm mặc, không nói nữa.
Ánh đèn trong thư phòng nhấp nháy, Thẩm Ngọc Án gõ nhẹ ngón tay trên mặt bàn, không khỏi nhớ tới nước mắt trên mặt nữ tử ngày hôm qua cùng với thái độ của nàng có chút không thích hợp, hồi lâu sau, Thẩm Ngọc Án mới lạnh nhạt phân phó
“Đi tra một chút Xem hai ngày trước ta ở trong cung, trong phủ đã xảy ra chuyện gì.”
Hắn hoài nghi Tô Thiều Đường có phải là đã nghe thấy mấy lời đồn đãi vớ vẩn gì đó rồi không, nếu không rất khó giải thích vì sao Tô Thiều Đường lại có biến hóa lớn như vậy.
Thẩm Ngọc Án khẽ nhéo mi tâm, lúc này mới đứng dậy đi đến Văn Thời Uyển.
Ngày mai hắn liền phải đi Nam tuần, nhất là dưới tình huống Tô Thiều Đường còn không muốn đi cùng hắn, thời khắc này hắn lại càng không thể ngủ lại thư phòng, đề phòng kẻo sinh ra mấy lời đồn đãi vớ vẩn ở trong phủ.
Khi Thẩm Ngọc Án trở lại Văn Thời Uyển, Tô Thiều Đường đã nghỉ ngơi từ lâu, Thẩm Ngọc Án cũng không hề ngoài ý muốn.
Mắt hắn nhìn lên ngọn nến vẫn được thắp sáng, Lạc Thu nhỏ giọng giải thích
“Là phu nhân để đèn cho Hầu gia ạ.”
Lúc Lạc Thu muốn tắt đèn thì bị phu nhân cự tuyệt, từ trước đến nay khi phu nhân ngủ đều không có thói quen thắp đèn, cho nên, Lạc Thu đương nhiên là cho rằng phu nhân để đèn cho Hầu gia.