⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Ngọc Án nhìn Lạc Thu vài cái, cũng không lên tiếng phản đối ý kiến của nàng ta.
Ngày trước cũng không phải là chưa từng có chuyện Tô Thiều Đường đợi không được hắn nên ngủ trước, nhưng mà khi đó, Tô Thiều Đường đều không để lại đèn cho hắn, trước khi tới Văn Thời Uyển, Thẩm Ngọc Án đã tắm rửa qua, hắn gật đầu bảo đám người Lạc Thu lui ra, chân vẫn đứng nguyên tại chỗ cũ, rũ mắt nhìn nữ tử đang ngủ say một lát rồi mới thu hồi tầm mắt.
Từ trước đến nay, người vốn có thói quen tắt đèn đi ngủ người bỗng nhiên lại sáng đèn, chỉ có thể có một lời giải thích duy nhất, đó là trong lòng nàng cảm thấy bất an.
Lần này, Thẩm Ngọc Án cũng không tắt đèn, mà là cắt ngắn sợi nến, ánh nến tức khắc trở nên ảm đạm hơn, không còn chọc người khác khó chịu, khi Thẩm Ngọc Án trở lại đã thấy lông mày ban đầu của nữ tử vốn còn hơi nhíu nay đã giãn ra.
Thẩm Ngọc Án thản nhiên mà cởi giày lên giường, mới vừa nằm xuống, không đầy một giây, trong lồng ngực bỗng có thêm một người chui vào, hương thơm thoang thoảng trong ngực, cũng may sau khi Thẩm Ngọc Án trải qua ngày hôm qua đã sớm có chuẩn bị, hắn nhắm hai mắt, vươn tay ôm lấy eo nữ tử vòng, đem nữ tử giam chặt trong ngực mình.
Hô hấp ấm áp của nàng phả vào ngực hắn, Thẩm Ngọc Án đưa tay nhẹ nhàng vỗ về sau cái gáy tinh tế của nữ tử, trong bóng đêm im lặng mà thở dài.
Đêm nay, có người một đêm vô mộng, có người lại một đêm không ngủ không yên.
Hôm sau, Tô Thiều Đường bị Lạc Thu đánh thức, nàng buộc phải mở mắt ra, gối lên chăn gấm, khuôn mặt kiều nộn vừa mới ngủ dậy, lời nói không kiên nhẫn bực bội của nàng cũng trở nên kiều khí
“Lúc này mới giờ nào, gọi ta dậy làm cái gì?”
Lạc Thu vội vàng trả lời “Giờ Mão canh ba ạ, hôm nay Hầu gia rời kinh, phu nhân cần phải đi tiễn Hầu gia.”
Tô Thiều Đường chỉ cảm thấy cái lý do này thật không hợp theo lẽ thường, vì sao mới sáng sớm nàng đã phải đi tiễn Thẩm Ngọc Án?
Nàng trở mình, buồn ngủ đến mức không thể mở nổi mắt, giọng nói chưa tỉnh ngủ mềm mại kháng nghị
“Ta không đi……”
Thẩm Ngọc Án vừa tiến vào liền nghe thấy lời này, hai mắt Tô Thiều Đường nhắm chặt ngã xuống giường, Lạc Thu cùng Lạc Xuân đứng bên giường muốn đánh thức nàng nhưng lại không dám, khi thấy hắn tiến vào, vẻ mặt khó xử mà nhìn hắn.
Thẩm Ngọc Án đến gần, nữ tử sắc mặt hồng nhuận, cũng không phải là do thân thể khó chịu, chỉ đơn thuần là ngủ nướng, trong mắt Thẩm Ngọc Án nhàn nhạt hiện lên một tia kinh ngạc.
Hắn chưa bao giờ gặp qua nữ tử thế gia nào như này cả.
Như phát giác được có người đang nhìn mình chăm chú , nàng rất không kiên nhẫn mà mở mắt ra, trừng mắt nhìn người đang đứng bên mép giường, đương nhiên người đứng gần nàng nhất là Thẩm Ngọc Án liền gặp xui xẻo, không chỉ bị nàng oán giận không ngừng, mà còn bị nàng trừng mắt, lên án như chính hắn vừa phạm phải tội ác tày trời gì vậy.
“Ta không muốn đi tiễn, vì sao chàng nhất định phải tới bắt ta đi tiễn chàng?”
Thẩm Ngọc Án chưa hề nói qua bảo nàng thức dậy đi tiễn hắn, nhưng đối với lời lên án của Tô Thiều Đường, hắn cũng không phản bác, nhìn cánh môi phấn nộn đang khép khép mở mở của nàng, Thẩm Ngọc Án cũng không biết nghĩ tới cái gì, hắn tỏ vẻ như không có việc gì mà dời mắt, nói “Nàng không muốn tiễn, liền cũng không thức dậy?”
Lúc này, Tô Thiều Đường mới ngừng phàn nàn, dừng một chút, nàng lại hợp lý hợp tình mà nói ra ý kiến của mình
"Vậy chàng cũng không nên đứng đây nhìn ta chứ."
Lúc này, Thẩm Ngọc Án mới nhìn về phía nàng một lần nữa, thanh âm thanh đạm “Lần này, ta bãi giá đi Nam tuần, ít thì hai ba tháng, nhiều thì nửa năm, nàng thực sự không muốn đi cùng ta sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡