⬅ Trước Tiếp ➡
"Nghe những công việc này bạo lực ghê. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác sao..." Bạch Sa nhíu mày.
"Đương nhiên là có rồi " Anim nuốt hết miếng bánh, bật dậy "Chúng ta có thể thi vào trường quân đội và trở thành sĩ quan Liên bang danh giá Nhưng mà các trường quân đội đều yêu cầu phải đạt điểm các môn văn hóa nữa. Bài thi đầu vào Liên bang không dễ chút nào, kể cả với những học sinh được học đầy đủ chương trình. Còn bọn trẻ xuất thân từ viện Từ Dục như chúng ta thì chỉ có thể cố gắng tận dụng mọi cơ hội mà thôi."
Nhắc đến trường quân đội, cậu bé Anim bắt đầu nói không ngừng nghỉ, nhưng Bạch Sa chỉ muốn nói rằng, sĩ quan Liên bang chẳng phải còn bạo lực hơn sao.
Dù vậy, cuộc trò chuyện của họ không kéo dài.
Chẳng mấy chốc, thầy Homan đã dẫn theo người đến.
Tiết học võ bắt đầụ
Một lần nữa, Bạch Sa lại gặp Homan.
Cô cảm thấy mình và người đàn ông bề ngoài có vẻ lôi thôi, cơ thể rắn chắc này trời sinh không hợp nhaụ
"..." Bạch Sa im lặng.
"Ồ, tổ hợp với Tĩnh Di và Anim à..." Homan liếc họ một cái, khuôn mặt đầy vẻ khó ưa "Không tệ, các em hợp ở chung với nhau, đều là lũ trẻ khiến người khác không được yên lòng. Nuôi Anim thì tốn đồ ăn, nuôi Tĩnh Di thì tốn vải vóc, một đứa ăn mãi không no, một đứa hung dữ, suốt ngày đánh nhau, áo mới đưa cho em chưa được hai ngày đã rách tơi tả."
Anim và Tĩnh Di còn nhỏ, khi đối mặt với kiểu châm chọc trắng trợn này, tai họ nhanh chóng đỏ lên. Nhưng cả hai cố gắng kiềm chế nét mặt, cảnh giác nhìn Homan, như thể đang đề phòng ông đột nhiên ra tay.
Homan cười khẽ, không nói thêm gì, bấm vào chiếc đồng hồ phát sáng trên cổ tay mình và nói "Hôm nay chúng ta chơi thứ gì đó kích thích một chút..."
Bỗng từ trên không vang lên hai tiếng động cơ xé gió, ba cơ giáp màu bạc tựa như những ngôi sao băng lao xuống từ trên trời với tốc độ nhanh đến mức gần như không thể nhìn rõ bóng dáng. Khi chúng tiếp đất, bọn trẻ mới kịp nhìn kỹ, đó là ba cơ giáp hình người, thân thể to lớn như những thùng thép, nặng nề. Cánh tay chúng được kết nối bằng các ống kim loại, đôi bàn tay cơ khí thì trông cực kỳ linh hoạt.
Mỗi cơ giáp đều cao hơn Homan một cái đầụ Trong mắt bọn trẻ, đây quả thực là những quái vật khổng lồ.
"Wow, đây là cái gì vậy..."
"Thầy Homan, chuyện này không nguy hiểm chết người chứ, thầy Homan..."
"Beep, beep..." Đó là âm thanh khởi động của cơ giáp. Đèn xanh ở hốc mắt chúng sáng lên, giọng nói máy móc trầm thấp không chút cảm xúc phát ra "Huấn luyện bắt đầụ.."
Ba cơ giáp lao tới.
Trong buổi học này có tất cả tám đứa trẻ tham gia, tuổi tác không chênh lệch nhiều so với Bạch Sa. Trước sự tấn công của cơ giáp, chúng không khóc lóc hay tìm cách cầu xin mà lập tức chạy tán loạn để thoát thân.
"Mục tiêu, khóa chặt..."
Một cơ giáp nghiêng người, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của một cậu bé đang chạy trốn. Cánh tay làm bằng ống kim loại của nó không báo trước liền vươn dài ra, chuẩn xác quấn lấy eo cậu bé, kéo cậu từ khoảng cách vài chục mét trở lại.
Bạch Sa nhảy tới nhảy lui trong tình cảnh hỗn loạn này. Cô phát hiện đầu của những cơ giáp này không xoay được, vì vậy phạm vi quan sát của chúng rất hạn chế. Nếu trốn trong góc khuất tầm nhìn của cơ giáp thì sẽ không bị nhắm tới. Anim cũng nảy ra ý tưởng tương tự. Cả hai thân thủ đều nhanh nhẹn, chạy vòng quanh cơ giáp, luôn nép vào phía sau chúng. Cơ giáp thỉnh thoảng cũng để ý tới họ, nhưng vì cần liên tục xoay người để bắt họ, nên với thân hình nặng nề, chúng dễ dàng bị "lật nghiêng", thành ra thường bỏ cuộc và chuyển sang các mục tiêu khác đang chạy lung tung trong sân.
⬅ Trước Tiếp ➡