⬅ Trước Tiếp ➡
"Và kéo co là cách đơn giản nhất để kết hợp cả hai giả thuyết này." Homan nheo mắt, mỉm cười để lộ hàm răng trắng, nhưng Bạch Sa luôn có cảm giác nụ cười của ông có chút không an lành "Không tệ, rất không tệ."
Homan rút từ thắt lưng ra một bình rượu kim loại, có vẻ hứng thú muốn uống một ngụm, nhưng sau khi lắc vài lần, trong bình chỉ còn lại vài giọt rượụ Ông đành tiếc nuối cất bình rượu đi "Thầy tự nhận mình là một giáo viên dạy đối kháng khai sáng. Dù thầy đưa ra bất kỳ thử thách nào, thầy đều để lại một cơ hội chiến thắng cho các em."
"Vì thế, những cơ giáp này đã được thầy nhờ người cải tiến." Homan liếc nhìn Bạch Sa "Chủ yếu là tháo bớt một số thứ, làm chúng yếu hơn, đồng thời phóng đại thêm khuyết điểm về hình dáng. Anim, Bạch Sa, hai đứa phát hiện ra khuyết điểm của cơ giáp từ rất sớm, nhưng vẫn chưa đủ. Phát hiện ra khuyết điểm đã tốt, nhưng cần có dũng khí thử nghiệm mới có thể kiểm chứng xem suy đoán của mình đúng hay sai."
Homan lại hỏi Bạch Sa "Lúc em gọi bọn trẻ tới giúp, em có chắc chắn sẽ thắng không?"
Bạch Sa ngẩn người, liếc nhìn Homan "Không."
Homan "Thế mà em vẫn gọi bọn trẻ cùng tham gia?"
Bạch Sa "Dù sao kết quả tệ nhất cũng chỉ là tất cả đều bị bắt. Thử một lần cũng không mất gì."
"Rất tốt " Homan lớn tiếng khen ngợi, ánh mắt lại hướng về phía lũ trẻ "Đây cũng là một điều quan trọng trong đối kháng Nhiều lúc, chỉ khi em thực sự ra tay, em mới có thể đánh giá được liệu cú đánh đó có cơ hội chiến thắng hay không."
"Đây mới chính là điều thầy muốn dạy các em về ý thức đối kháng." Homan gõ mạnh vào thái dương của mình "Còn Tĩnh Di, kỹ năng đối kháng của em quả thực là giỏi nhất viện, nhưng em chỉ mạnh khi ra tay tấn công người khác. Đối kháng cần phải thay đổi tùy thuộc vào đối tượng. Đừng tìm những điểm yếu hiển nhiên, hãy tìm ra điểm yếu thực sự. Hiểu chưa?"
Phần lớn lũ trẻ nghe mà chỉ hiểu được lờ mờ.
"... Thầy không thấy những trải nghiệm này hơi quá sức với chúng em ở độ tuổi này sao?" Bạch Sa nói với vẻ bất lực. Vừa rồi cô đã dốc hết sức lực, giờ chỉ cần thả lỏng là cả người cô đau nhức.
"Với người khác thầy không biết, nhưng với em thì tuyệt đối không quá sức." Homan lại nở nụ cười khiến người ta muốn đánh "Bạch Sa, Anim, các em làm tốt lắm. Sau này, hãy cùng Tĩnh Di dành thời gian tham gia lớp nâng cao đối kháng của thầy nhé."
"Nhớ là các em phải sắp xếp thời gian để phù hợp với lịch của thầy đấy."
Bạch Sa "..."
Cô có thể từ chối không?
Thực tế chứng minh, việc Homan đưa Bạch Sa vào lớp nâng cao đối kháng của ông là một sai lầm hoàn toàn.
Sai lầm nằm ở hai chữ "nâng caó.
Homan tin chắc rằng con người vốn có bản năng đánh nhau từ khi sinh ra, thậm chí những con thú non mới chào đời cũng biết tranh nhau bú sữa.
Còn Bạch Sa... cô hoàn toàn không biết cách đánh nhau
Không phải cô không biết phải làm gì, mà là cô phản xạ theo bản năng bài xích việc đánh nhaụ Cô không hề có chút kinh nghiệm đối kháng nào, thì làm gì có chuyện "nâng caó?
"Nói thật, đánh nhau rất dễ vi phạm pháp luật. Khi gặp vấn đề, chọn dùng bạo lực không bao giờ là cách tốt nhất." Bạch Sa biện minh "Hơn nữa, mỗi người có sở trường riêng. Em có thể phát triển theo hướng trí tuệ, đâu nhất thiết phải theo con đường bạo lực?"
"Thầy thấy em chỉ đang sợ khổ rồi viện cớ thôi." Homan liếc cô một cái, cười, rồi dùng một cây gậy kim loại gõ vào cánh tay cô "Này, đừng ngừng lại. Tiếp tục đi. Hôm nay đã thống nhất là phải làm ba lượt hít đất, mỗi lượt năm mươi cái, không được thiếu một cái nào. Nếu không, đừng hòng đi ăn trưa."
Bạch Sa khẽ xuýt xoa, run rẩy chống tay lên và tiếp tục làm hít đất.
Bên cạnh, Tĩnh Di và Anim thì đang tập đấm vào bao cát.
⬅ Trước Tiếp ➡