⬅ Trước Tiếp ➡
Mỹ nam như ánh mặt trời lập tức giơ hai tay lên, đầy ý tứ nói cười: “Được được, biết biết, người của cậu!”
Mỹ nam quay đầu nói với Tô Ảnh: “Tự giới thiệu một chút, tôi là Sầm Yến Hành, từ nhỏ đã lớn lên cùng với Phó Thịnh, cũng đều ở bên trong đại viện.”
Tô Ảnh lập tức rút cánh tay về, đứng vững, cung kính chào hỏi: “Chào anh Sầm, tôi là Tô Ảnh, là trợ lý đời sống của tổng giám đốc.”
“Tô Ảnh, tên này dễ nghe thật.” Sầm Yến Hành híp mắt nghĩ ngợi, nói: “Về sau gọi cô là Tiểu Ảnh tử rồi.”
Tô Ảnh còn chưa mở miệng, Phó Thịnh trực tiếp đơn giản thô bạo ngắt lời của anh ta: “Đừng có buồn nôn! Những người khác đã đến chưa?”
Lúc này Sầm Yến Hành mới cười hề hề trả lời: “Ngoài Diệp Tự, chỉ còn thiếu mình cậu thôi.”
Đang nói, Tô Ảnh liền nhìn thấy một đám người vẻ mặt đầy kích động đi từ xa đến đây, mỗi người đều cung kính chào hỏi: “Anh Phó.”
Phó Thịnh chỉ gật đầu, đám người này cũng vẫn kích động.
Sầm Yến Hành nhìn Tô Ảnh đứng ở bên cạnh giống đứa nhỏ ngốc, liền không nhịn được nói với nàng: “Những người này đều là ở cùng một đại viện, không tồi, chính là quân khu đại viện của đế đô. Đừng nhìn là ở cùng một căn đại viện, nhưng có phân cấp bậc.”
Tô Ảnh không nhịn được hỏi: “Cuối cùng thì Phó Thịnh là cấp bậc gì?”
Sầm Yến Hành hô hô cười phá lên, nhìn mắt to trong suốt của Tô Ảnh, đã nghĩ muốn xoa đầu cô, nhưng vừa thấy ánh mắt lạnh buốt của Phó Thịnh, liền thu tay về, thấp giọng giải thích: “Đương nhiên là cấp bậc cao nhất, cô không thấy những người khác đều ra vẻ nịnh hót sao?”
Tô Ản nghe được Sầm Yến Hành nói thế, còn tưởng rằng sẽ trêu chọc những người khác mất hứng, dù sao Sầm Yến Hành không có hạ giọng tính toán.
Nào đâu biết rằng, những người đó sau khi nghe anh ta nói, chẳng những không hề tức giận, ngược lại khách khí mà trả lời: “Anh Sầm nói đúng lắm, ở trong đại viện của chúng ta, có thể kiêu ngạo quá mức chỉ có anh Phó, anh Sầm và anh Diệp rồi.”
Tô Ảnh không nhịn được hỏi: “Anh Diệp?”
“Ừm, Diệp Tự, hôm nay cậu ta không tới, nói không chừng lần sau có thể gặp được.” Sầm Yến Hành kiên nhẫn giải thích: “Ba người chúng tôi có quan hệ tốt nhất.”
“A…” Tô Ảnh có vẻ đăm chiêu gật đầu, thân là một trợ lý đủ tư cách, nhất định phải ghi nhớ những lãnh đạo ở bên cạnh sếp của mình, như vậy mới là đúng đắn.
1: Ba người lẫy lừng ở đại viện
“Thật nhiều vô nghĩa.” Phó Thịnh lạnh lùng nhìn thoáng qua Sầm Yến Hành, thấy cô và Sầm Yến Hành cười nói thật nhiều, liền cảm thấy không thoải mái.
Cô gái nhỏ ngu ngốc này lúc nào cũng tránh anh như tránh dịch, vậy mà lại cười nói nhiều với Sầm Yến Hành như thế?
Hừ? Mơ tưởng!
Lúc này, Mộc Minh giơ điện thoại qua: “Tổng giám đốc, là điện thoại của cậu Diệp.”
Phó Thịnh giơ tay nhận lấy: “Diệp Tự, cậu không định về nước sao?”
Đầu bên kia điện thoại truyền đến một âm thanh dễ nghe, cực kỳ rõ ràng: “Khà, không phải đã có cậu rồi sao? Mình cũng yên tâm! Nghe nói cậu đã thay mình dạy dỗ thằng em họ không hiểu chuyện kia rồi hả? Chuyện của ông nội đã khiến cậu lo lắng rồi.”
“Lời vô nghĩa của cậu cũng thật nhiều.” Khẩu khí của Phó Thịnh trong nháy mắt liền dịu xuống: “Còn phải nói chuyện khách khí như thế với mình sao? Em họ của cậu đã bị mình đánh cho một trận, đưa đến Sơn Tây đào than rồi! Sức khỏe của ông Diệp cũng không có gì đáng ngại, tĩnh dưỡng một thời gian là có thể ra viện rồi.”
Bên kia điện thoại dường như thở ra: “Vậy là tốt rồi, hôm nay mình không thể quay về, cậu thay mình uống hộ hai chén.”
“Yến Hành có chuyện muốn nói với cậu, đưa điện thoại cho cậu ta đây.” Phó Thịnh đơn giản ném điện thoại cho Sầm Yến Hành, sau đó quay đầu nhanh chóng rời đi.
Tô Ảnh nhìn thấy tổng giám đốc nhà mình còn có tính tình như thế, không nhịn được lặng lẽ lè lưỡi với Mộc Minh, cũng đi theo.
Những người khác cũng đều nhao nhao đi theo sau người Phó Thịnh, về phía khách sạn.
Tô Ảnh nhìn bóng lưng cao ngất của anh, lúc này mới nhớ lại, ngày đó lúc gặp được Phó Thịnh ở bệnh viện, hóa ra là anh ấy đi gặp ông nội của Diệp Tự, hóa ra người mà anh đánh là em họ của Diệp Tự.
Diệp Tự, Diệp Tự.
Vì sao cái tên này lại quen tai như thế?
Hình như, đã nghe qua ở nơi nào.
Vào trong khách sạn, thiếu chút nữa Tô Ảnh bị những thứ chói lóe chiếu cho mù mắt.
Khách sạn này đúng thực sự là rất giàu có, cho nên, cho dù là một căn phòng hội nghị cũng được trang trí giống như hoàng cung, các loại khí phái khiến cho người ta mù mắt.
Tô Ảnh đi theo Phó Thịnh dẫn đầu  đến ngồi trong một căn phòng trang nhã, lúc này những người khác mới lục tục ngồi xuống phía sau.
Xem ra Sầm Yến Hành nói không sai, mặc dù mọi người đều lớn lên ở đại viện, nhưng cũng phân cấp bậc.
Nhóm người này có thể hô phong hoán vũ ở bên ngoài, nhưng trước mặt Phó Thịnh hay là Sầm Yến Hành, tất cả đều ngay ngắn quy củ.
Khó trách ngày đó khi Phó Thịnh đánh vị thiếu niên kia, những người khác cũng không dám nói một tiếng nào.
Đây chính là giai cấp.
Sầm Yến Hành trở lại một hồi, đưa điện thoại di động cho Mộc Minh đứng bên cạnh, ngồi ở ghế dài gần đó.
Sầm Yến Hành có một cô bạn gái tóc vàng, dáng vẻ rất xinh đẹp, giống như một búp bê.
Tô Ảnh thấy đối phương liên tục đánh giá chính mình, bởi vậy cười đầy thiện ý với đối phương.
Búp bê cũng cười cười, gật đầu, xem như đã chào hỏi.
Sầm Yến Hành cúi đầu trò chuyện gì đó với búp bê, dường như hai người đang nói tới chủ đề thú vị gì đó, cùng thấp giọng nở nụ cười.
⬅ Trước Tiếp ➡