⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Ảnh quay đầu nhìn những người khác trên ghế dài, bạn gái của bọn họ đều đang cực lực lấy lòng người bạn trai ở bên cạnh, sau đó nhìn Phó Thịnh, hoàn toàn sợ sệt rồi.
Để cô chủ động tựa vào người Phó Thịnh sao?
Không không không, cô còn muốn sống thật tốt.
May mà Phó Thịnh cũng không thèm để ý đến Tô Ảnh, vẫn cúi đầu xem thường ngày hôm nay.
Sau một thời gian, buổi đấu giá bắt đầu.
Vì buổi đấu giá mang tính chất từ thiện, cho nên tất cả mọi người đều là vì ông cụ mặt dài nhà mình, không có đồ nào là không đấu giá được, tất cả đều được bán một giá rất cao.
 
 
Tham gia buổi bán đấu giá từ thiện
Đương nhiên, nếu Phó Thịnh và Sầm Yến Hành cảm thấy hứng thú, những người khác đều yên lặng bỏ biển của mình xuống, không ai dám theo chân cạnh tranh với hai người bọn họ.
Dám cùng tam kiệt tranh giành, đại khái là không muốn sống lâu nữa rồi.
Kết thúc buổi đấu giá, tất cả tiền bạc thu được đều được thống kê rõ ràng, lên phương án, quyên tặng cho hội thương binh đã xuất ngũ.
Sau buổi đấu giá là tiệc tối.
So với buổi đấu giá thì tiệc tối có nhiều người hơn.
Không ít người đều trông mong vào đây để bám víu quan hệ, đây giống như là minh tinh cọ vào thảm đỏ, chỉ cần đứng ở trên thảm đỏ, chụp ít ảnh, liền có tư cách để khoác lác rồi.
Dù sao, buổi đấu giá tư nhân cao nhất như vậy, cũng đại diện cho thân phận và địa vị, không phải có tiền là được.
Lại vẫn có một sống người, là dựa vào quan hệ quanh co mới có thể lọt qua kỳ kiểm tra.
Dù sao chỉ là tiệc tối, cũng không cần nhiều người uống rượu, vì thế trong đám người cũng để ý có nhiều hơn hai bóng dáng.
Điền Mỹ Hòa kéo Vương Nhạc Đông lại, ánh mắt không vui nói: “Nhạc Đông, anh xem, người kia có phải là Tô Ảnh hay không?”
Vương Nhạc Đông nhìn theo hướng ngón tay Điền Mỹ Hòa đang chỉ, nhìn chăm chú thật lâu, không xác định nói: “Buổi tiệc như thế này, làm sao Tô Ảnh đến được? Có phải em hoa mắt nhìn nhầm rồi không?”
Điền Mỹ Hòa gắt gao nhìn chăm chú thật lâu, mới cắn răng nói: “KHông nhìn nhầm, cô ta chính là Tô Ảnh, thật sự gặp ma rồi! Làm sao có thể tới chỗ này? Em biết rồi, khẳng định là cô ta không cầm cự nổi tiền thuốc men của Tô Như Quân, lại bị em đuổi việc, chắc chắn là bám vào một người giàu có nào đó, cho nên mới đi theo cùng! Thật sự đáng giận! Không được, em muốn đi qua hỏi cho rõ ràng, chỗ này cũng không phải nơi mà nhân vật nhỏ bé như cô ta có thể đến được!”
Vương Nhạc Đông giữ chặt cô lại: “Đợi một chút, ở đây nhiều người, chờ lúc nào cô ta đi một mình lại nói tiếp.”
Nói xong, hai người nhìn nhau cười, hiểu ngầm.
Tô Ảnh lại không biết Điền Mỹ Hòa và Vương Nhạc Đông cũng đến nơi này, lúc Phó Thịnh đi theo người khác xã giao, Tô Ảnh liền trốn sang một bên, cực lực hạ thấp cảm giác tồn tại của chính mình.
Ăn hơi nhiều, cô chuẩn bị định đi toilet chỉnh lại một chút.
Vừa bước vào toilet, cô đã bị một bàn tay thô bạo túm lấy, đẩy cô đi vào.
Tô Ảnh ngẩng đầu, lúc thấy rõ người tới, trong lòng tức giận, liền bùng lên!
Chính mình còn chưa tìm cô ta tính sổ? Vậy mà cô ta còn có mặt mũi đến tìm mình?
Vẻ mặt Tô Ảnh chán ghét bỏ cổ tay ra khỏi tay Điền Mỹ Hòa, lạnh lùng nói: “Cô tới nơi này làm gì? Là muốn trả lại tiền lương đã thiếu cho tôi sao?”
Điền Mỹ Hòa nghe Tô Ảnh nói xong, tức khắc nở nụ cười: “Lời này hẳn là tôi nên hỏi cô mới đúng. Tô Ảnh, sao cô có thể tới nơi này? Không phải cô đang ở thành phố S sao? Vì sao lại đến thành phố G? Còn có, cô biết chỗ này là nơi nào không? Cô tính là thứ gì, cũng dám tới đây? A, … xem ra cô đã bám được vào ai đó, nhà giàu có nên mới mặt dày em dạn mà tới đây? Chậc chậc, cô không phải luôn nhận mình băng thanh ngọc khiết sao? Không phải quảng cao rùm beng là bản thân rất sạch sẽ sao? Như thế nào? Hiện giờ không giả vờ thanh thuần nữa à?”
“Tôi không có!” Tô Ảnh lập tức ngắt lời Điền Mỹ Hòa mà nói: “Cho tới bây giờ tôi đều chưa làm bất cứ chuyện gì có lỗi với lương tâm!”
“Khà, phải không?” Vẻ mặt Điền Mỹ Hòa đầy chán ghét, trên dưới đánh giá lễ phục của Tô Ảnh một chút, trong mắt hiện lên ghen tỵ, quần áo được cắt may đẹp như thế, cô còn chưa được mặt, dựa vào đâu mà Tô Ảnh có thể mặc?
Điền Mỹ Hòa đồng loạt bắt được cổ áo của Tô Ảnh: “Mặc như tiểu yêu tinh thế này, còn nói không phải vì câu dẫn đàn ông sao?
Điền Mỹ Hòa đổi trắng thay đen
Tô Ảnh lảo đảo một cái, bị Điền Mỹ Hòa đẩy qua đi, chỗ xương quai xanh bị cô ta cào móng tay qua một cách thô bạo, ba vết máu lộ ra có thể rõ ràng thấy được.
Lúc này, có người đi vào toilet, do dự nhìn hai người, tức khắc đều đã đứng sang một bên vây xem: “Đây là có chuyện gì?”
Không đợi Tô Ảnh mở miệng, Điền Mỹ Hòa lớn tiếng kêu lên: “Cô ấy là em gái tôi, bị tôi bắt được hành vi quyến rũ đàn ông không đứng đắn ngay tai trận, tôi đang dạy dỗ cô ta!”
Tô Ảnh khẩn trương giải thích với người khác: “Không phải, tôi không hề làm chuyện này, mà còn cô ta cũng không phải…”
“Hừ, còn dám nói dối sao! Ý đồ câu dẫn bạn của chị, bị chị phát hiện, mắng em hai câu, em liền chạy đến quyến rũ tên đàn ông già kia, em đúng là đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ!” Điền Mỹ Hòa nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Tô Ảnh, không nhịn được muốn phun lửa, giơ tay liền tát cho Tô Ảnh một cái: “Chị nên đánh cho em tỉnh ra, đồ không biết xấu hổ!”
Tô Ảnh vừa muốn mở miệng, Vương Nhạc Đông đi ra từ trong đám người, vẻ mặt vô cùng đau đớn, nói với những người khác: “Đúng thế, Tô Ảnh nhìn thấy quan hệ giữa tôi và chị cô ấy vô cùng thân mật, đã có ý đồ quyến rũ tôi. Vương NHạc Đông tôi là loại người này sao? Đương nhiên tôi sẽ không vì một người đàn bà không biết xấu hổ mà phản bội tình cảm tốt đẹp của tôi và Điền Mỹ Hòa. Mỹ Hòa cũng vì muốn đánh cho cô ta tỉnh táo lại, không tiếc bị dư luận công kích, cũng cần phải làm tròn chức trách của người làm chị. Tôi làm anh rể, cũng không biết nên nói thế nào cho phải.”
Nói xong, Vương Nhạc Đông ra vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Tô Ảnh.
Mọi người xung quanh tức khắc châu đầu ghé tai nhìn Tô Ảnh: “Hóa ra cô gái xinh đẹp này còn quá đáng như thế, vậy mà có thể đi quyến rũ bạn trai của chị gái mình?”
“Ai, nói như thế, tôi nhớ rồi, chị gái này có phải chính là Điền Mỹ Hòa không? Sao tôi lại thấy quen mắt như thế!”
⬅ Trước Tiếp ➡