⬅ Trước Tiếp ➡
Đột nhiên động tác của anh dừng lại.
Anh từ từ buông lỏng Tô Ảnh ra, cúi đầu nhìn cô bất lực yên lặng rơi lệ ở dưới thân mình, trong lòng giống như bị một cây kim đâm vào, nhẹ nhàng đau đớn một phen.
Cô khóc cái gì? Vốn chỉ là một món quà, chỉ có thể thuận theo, không thể phản kháng!
Phó Thịnh chuẩn bị tiếp tục, lại thấy ánh mắt sâu thẳm kia, chất chứa không cam lòng sâu sắc.
Sự không cam lòng này khiến cho toàn bộ hưng phấn của anh biến mất, xoay người buông tha cho Tô Ảnh, đứng lên khỏi mặt đất.
Phó Thịnh đảo mắt nhìn qua cả người Tô Ảnh, trên khuôn mặt anh tuấn hiện lên chút không kiên nhẫn: “Dáng người quá kém, nhan sắc quá xấu, đầu óc quá ngu xuẩn! Cũng không đủ tư cách làm ấm giường! Nhưng chủ nhân của cô đã vất vả tận dụng mọi cách muốn đưa cô đến đây, tôi sẽ miễn cưỡng đón nhận, giữ cô lại làm trợ lý!”
Nghe thấy đánh giá của đối phương, Tô Ảnh lập tức mở to hai mắt đẫm lệ mông lung.
Từ từ, ấm giường cái gì? Làm trợ lý cái gì?
Có phải người đàn ông này nghĩ sai cái gì rồi không?
Anh ta xem mình như món quà tặng chủ động đưa đến cửa? Cho nên anh ta mới làm ra chuyện quá đáng với mình như thế?
Không được, nhất định phải giải thích rõ ràng!
Tô Ảnh run rẩy đứng lên khỏi mặt đất, hung hăng lau đi nước mắt trên mặt, nghiêm túc nhìn Phó Thịnh nói: “Anh này, có phải anh nhận lầm người không? Tôi không phải là do ai đưa tới…”
“Không nghe vô nghĩa!” Phó Thịnh ngắt lời Tô Ảnh mà nói một câu. Cực kỳ bất mãn nhìn thoáng qua Tô Ảnh.
Lời Tô Ảnh đang định nói lập tức bị nuốt vào trong bụng.
Người đàn ông này cũng quá bá đạo rồi? Nói cũng không để người ta nói xong!
“Ba ngày sau, đưa tin.” Phó Thịnh nói xong câu đó, xoay người liền đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Mộc Minh, tay chân cấp dưới phụ trách sinh hoạt thường ngày của cậu quá chậm, đổi đi, để cô ấy thay thế!”
Ngoài cửa phòng tắm, trợ lý Mộc Minh lập tức đứng vững: “Vâng, tổng giám đốc.”
Người đàn ông này và trợ lý của anh ta, kẻ xướng người họa, Tô Ảnh đứng tại chỗ, tức giận hồi lâu cũng chưa thể phục hồi lại tinh thần.
Đã thấy qua bá đạo, nhưng cũng chưa thấy qua ai bá đạo như thế.
Ngay cả giải thích cũng không nghe!
Mặc kệ người đàn ông này là a, làm sao có thể quyết định số phận của cô mà không phân biệt tốt xấu như thế?
Thực sự quá đáng!
Thôi, không chấp nhặt với kẻ điên này, việc cấp bách là khẩn trương về nhà, trong nhà còn có chuyện quan trọng đang chờ mình!
Tô Ảnh chỉnh lại lễ phục ướt đẫm chật vật trên người, chẳng quan tâm đến việc thay đồ, cô lập tức trở về.
Cô muốn nhanh chóng về nói với chị gái một tiếng, không thể tiếp nhận vai diễn này! Nhà sản xuất kia quá ghê tởm rồi!
Nếu không phải là cô chạy nhanh, chỉ sợ hôm nay đã bị làm nhục rồi!
1: Bị ép chia tay (1)
Nói thế nào cũng không thể để cho chị rơi vào cạm bẫy này được!
Tô Ảnh không do dự nữa, xoay người đẩy cửa rời khỏi phòng, nhanh chóng rời đi.
Vừa về đến nhà, Tô Ảnh còn chưa mở miệng nói chuyện, đã bị ăn một cái tát!
“Bốp!” Một tát này, trực tiếp đánh cho Tô Ảnh mê muội rồi.
Tô Ảnh khó tin nhìn người phụ nữ đứng trước mặt, đây là chị gái cùng cha khác mẹ của cô, cô cũng làm việc cho tiểu minh tinh đã hết thời này.
“Tô Ảnh, cô thực sự đã làm mết hết mặt mũi của nhà chúng ta rồi!” Điền Mỹ Hòa tái xanh mặt chỉ vào trán Tô Ảnh nói: “Nhà họ Điền chúng ta không chứa được loại bại hoại như cô, tiện nhân, cô cút ra ngoài cho tôi!”
Tô Ảnh bụm mặt, khó hiểu nhìn Điền Mỹ Hòa: “Chị, chị đang nói gì thế?”
“Nói gì? Tôi bảo cô đi mời nhà sản xuất ăn cơm, không phải bảo cô hầu hạ ông ta đi ngủ!” Điền Mỹ Hòa cầm lên một xấp ảnh chụp, hung hăng đập vào mặt Tô Ảnh.
Ảnh chụp quất vào đau đớn.
Tô Ảnh không xem những ảnh chụp đó, bởi vì vốn dĩ cô chưa từng ngủ với nhà sản xuất!
“Chị, em không có! Em không làm chuyện này!” Tô Ảnh cầu xin: “Chị, chị hãy nghe em nói! Nhà sản xuất kia không có lòng tốt, chị không cần phải nhận vai diễn này, bọn họ đều đã…”
“Đủ rồi!” Vẻ mặt Điền Mỹ Hòa chán ghét nhìn Tô Ảnh: “Không cần ra vẻ đối xử tốt với tôi để nói chuyện với tôi! Tô Ảnh, cô bị đuổi rồi! Xét thấy hành vi không tốt của cô tạo thành ảnh hưởng lớn đối với tôi, toàn bộ tiền lương nửa năm của cô đều bị trừ rồi! Cầm đồ của cô cút đi!”
Điền Mỹ Hòa xoay người lập tức ném một túi hành lý nhỏ cho Tô Ảnh, không đợi Tô Ảnh giải thích, một tay đẩy Tô Ảnh ra ngoài.
Tô Ảnh bị đẩy ra ngoài cửa, cả người lảo đảo ngã xuống mặt đất. Không đợi cô đứng dậy, cửa lớn đã đóng sầm lại ầm một tiếng.
Tô Ảnh vừa định đứng lên, một tấm ảnh lập tức rơi xuống từ trên người cô.
Tô Ảnh cầm ảnh chụp lên nhìn, vừa nhận ra vốn dĩ cô không quen biết người phụ nữ trong ảnh.
Đây không phải là cô!
⬅ Trước Tiếp ➡