Tô Ảnh ngồi dậy gõ cửa: “Chị ơi, chị mở cửa đi! Người trong ảnh chụp không phải là em! Chị, chị hãy nghe em nói, em thực sự không làm chuyện có lỗi với chị! Chị, em không có bôi nhọ chị! Chị, chị đừng đuổi em, cầu xin chị!”
Nhưng mặc kệ Tô Ảnh kêu khóc ở ngoài cửa, mọi người trong phòng đều thờ ơ.
Tô Ảnh khóc mệt rồi, suy sụp ngồi xuống trên bậc thềm ngoài cửa, nhìn hành lý đơn giản, tâm trạng như rơi xuống vực sâu trong nháy mắt.
Công việc bị mất, tiền lương cũng bị trừ, lấy tiền đâu trả tiền viện phí cho mẹ?
Ngay lúc Tô Ảnh đang tuyệt vọng, điện thoại vang lên chuông reng reng, một tin nhắn được gửi đến.
Tô Ảnh vừa thấy tin nhắn, tâm trạng liền chìm sâu xuống đáy cốc.
“Cô Tô, mẹ cô đã nợ bệnh viện hai tháng tiền thuốc, tổng cộng là 50 vạn, nếu trong tuần này không có cách nào chi trả được, bắt buộc phải ngừng uống thuốc rồi.”
Ngừng uống thuốc?
Không, không thể!
Không có thuốc, mẹ sẽ chết!
Tô Ảnh hung hẳng lau nước mắt, trả lời lại tin nhắn của bác sĩ trưởng: “Bác sĩ, cầu xin bác đừng dừng thuốc của mẹ cháu, cháu nhất định sẽ trả đủ tiền thuốc thang! Cháu sắp nhận được lương rồi! Xin bác cho cháu thời gian hai ngày!”
Đối phương nhanh chóng trả lời lại: “Vậy được rồi, cô nhanh lên đi. Bệnh viện đã rộng rãi xử lý cho cô, không thể tiếp tục kéo dài nữa.”
Nhìn tin nhắn này, trái tim của Tô Ảnh như bị đao cắt.
Từ khi bắt đầu biết chuyện, sức khỏe của mẹ đã không tốt. Thời gian uống thuốc luôn bị đứt quãng, sau khi xảy ra biến cố năm nay, mẹ lại bị đả kích càng nghiêm trọng, lập tức ngã bệnh.
Mẹ đã trở thành hai bàn tay trắng, chỉ còn có mình mình thôi.
Nhưng là mình nên làm như thế nào? Mới có thể gom đủ tiền thuốc thang kia?
Ba lừa hết tất cả tiền bạc của mẹ, tất cả nhà họ Điền đã bị ông lấy hết.
Hiện tại nhà họ Điền còn đuổi mình đi, công việc lại bị mất, tiền lương cũng trừ hết.
2: Bị ép chia tay (2)
Ngoài chút hành lý nhỏ này thì bản thân mình cũng thật sự hai bàn tay trắng rồi.
Tô Ảnh cầm di động do dự thật lâu, cuối cùng lấy dũng khí gọi điện thoại cho bạn trai Vương Nhạc Đông.
Điện thoại vang đã lâu thì đối phương mới nhận: “Tô Ảnh, cô còn mặt mũi gọi điện cho tôi à?”
Giọng điệu của đối phương cực kỳ lạnh nhạt, Tô Ảnh nhẫn nhịn trong nước mắt, nói: “Nhạc Đông, chị vừa mới hiểu lầm em, anh cũng không thể giúp em giải thích với chị một chút sao? Em không thể mất đi công việc này, tiền thuốc thang của mẹ em còn thiếu 50 vạn, nếu lại mất đi công việc này…”
“Tô Ảnh, tôi nói rồi, chỉ cần cô ngủ với tôi, tôi sẽ cho cô toàn bộ tiền thuốc thang này.” Vương Nhạc Đông không kiên nhẫn nói: “Cô luôn tỏ vẻ thánh nữ đối với tôi, tôi chịu đủ rồi.”
“Nhạc Đông, không phải em không muốn cho anh, chỉ là muốn giữ lại lần đầu tiên thiêng liêng cho đêm tân hôn của chúng ta.” Tô Ảnh nhanh chóng giải thích: “Nhạc Đông, hiện giờ em bị chị đuổi ra khỏi cửa, em thực sự cùng đường rồi…”
“Được, Tô Ảnh, đừng nói cái gì nữa.” Vương Nhạc Đông lập tức ngắt lời Tô Ảnh mà nói: “Tôi vừa mới xem được ảnh chụp, là hôm nay cô đi ngủ với nhà sản xuất? Cô không ngủ với tôi, lại đi ngủ với một ông già, vậy cô đòi tiền ông ta đi! Tô Ảnh, chúng ta chia tay đi!”
Nói xong câu đó, điện thoại bị cắt đứt trong nháy mắt.
“Tút tút tút…” Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng máy bận, lúc Tô Ảnh gọi lại, cũng đã bị kéo vào danh sách đen.
Vương Nhạc Đông là do mẹ đính ước cho cô từ lúc còn nhỏ, nếu mình và Vương Nhạc Đông chia tay, mẹ biết được, nhất định sẽ rất khổ sở?
Hiện giờ ngay cả người bạn trai duy nhất cũng không còn, bản thân mình còn lại cái gì đây?
Tô Ảnh không một tiếng động lau nước mắt trên mặt, nhặt hành lý lên, gian nan rời đi khỏi nhà họ Điền.
Thiên hạ rộng lớn, nhưng lại không có nửa chỗ dung thân.
Mỗi bước đi đều rơi lệ, mỗi bước đều quay đầu.
Nhà họ Điền, xem ra không thể trở về được.
Điền Mỹ Hòa nhìn thấy cuối cùng Tô Ảnh cũng rời đi, lúc này mới bắt đầu đắc ý quăng những ảnh chụp bên trong ra, lầm bầm nói: “Rốt cuộc cũng có thể lấy được bảo bối trong tay của bà già kia rồi! Nếu không phải do vận máy của mình tốt, cũng không biết bà già kia còn cất giấu đồ tốt như thế. Hiện giờ có những ảnh chụp này, ha, mình xem bà ta còn giấu thế nào được nữa!
Nói xong câu đó, Điền Mỹ Hòa cầm lấy chìa khóa xe, lấy khăn quàng cổ quấn vòng quanh mặt rồi ra khỏi cửa đi thẳng đến bệnh viện.
Điền Mỹ Hòa nhanh chóng tìm thấy phòng bệnh của mẹ Tô Ảnh – Tô Như Quân.
Nhìn hai bên đều không có người nào, Điền Mỹ Hòa lập tức đi vào trong phòng bệnh, cũng thuận tay khóa trái cửa lại.
Tô Như Quân nghe được tiếng mở cửa, mở miệng nói theo bản năng: “Tiểu Ảnh, con đã đến rồi à?”
Không thấy ai trả lời, Tô Như Quân lập tức mở mắt.
Tô Như Quân rất đẹp, rõ ràng là đã hơn bốn mươi tuổi, vẫn đẹp mỹ lệ kinh người như cũ. Gương mặt trắng xanh, ánh mắt u buồn, ốm yếu bệnh tật vẫn đẹp như Lâm Đại Ngọc, cho dù là Điền Mỹ Hòa cũng không nhịn được mà ghen tỵ điên cuồng.
Nhìn thấy Điền Mỹ Hoà, Tô Như Quân vô thức nắm chặt lấy chăn, thốt ra: “Sao lại là cô?’
Điền Mỹ Hòa trào phúng cười, đi tới trước mặt Tô Như Quân, lấy từ trong túi ra một sấp ảnh đưa lại: “Mẹ kế! Tôi là tới làm giao dịch với bà. Có muốn bảo vệ con gái bảo bối của bà không, phải xem bà sẽ lựa chọn như thế nào rồi!”
Lông mày xinh đẹp của Tô Như Quân vừa nhấc lên, trong mắt liền xuất hiện nghi ngờ: “Cô đang nói gì?”