“Ưm……”
Dụ Lăng Xuyên ngủ chưa sâu, lại bị tiếng tim đập mạnh mẽ của Chu Dương đánh thức. Cậu khó chịu mà đẩy đẩy Chu Dương, giọng điệu mang theo chút bực tức nói “Ngươi cách xa ta chút đi. A khoan…… Chu… Dương? Ngươi ở lại đây làm gì?
Tức khắc toàn thân Chu Dương cứng đờ, ôm cũng không được mà buông cũng không được. Dụ Lăng Xuyên nhích nhích mông, muốn chui từ trong lòng ngực Chu Dương ra, đột nhiên bất cẩn chạm phải một thứ vừa cứng vừa nóng.
Khi mông cậu chạm phải, thứ kia lại càng cứng hơn, trực tiếp chọc thẳng vào eo cậu. Dụ Lăng Xuyên mờ mịt mở hai mắt, trong mắt còn lưu lại một tầng sương mù, uỷ khuất lên án hắn “Ngươi chọc ta.”
Bất chợt hô hấp trở nên Chu Dương dồn dập. Hắn nhẫn nại nắm chặt ga giường, cả cánh tay nổi đầy gân xanh, thể hiện chủ nhân nó có bao nhiêu điên cuồng, hắn mở miệng xin lỗi “Thực xin lỗi.”
Nhưng hắn không nhịn nổi.
Tiểu mỹ nhân mà hắn tâm tâm niệm niệm vô số lần lại nằm trong lòng ngực hắn, dùng cặp chân trắng nõn vươn ra từ lụa y đặt trên đùi hắn.
Không được, không được.
“Thực xin lỗi. Thực xin lỗi. Thực xin lỗi.” Hắn lặp đi lặp lại ba chữ giống như sói con lạc bước vào thế giới của nhân loại, giọng nói càng ngày càng nhỏ. Mấy tiếng cuối cùng nói bên tai Dụ Lăng Xuyên, nói xong trực tiếp cắn lên mặt Dụ Lăng Xuyên một cái, nhưng vẫn cẩn thận giữ lực đạo để không lưu lại dấu răng.
Nháy mắt gương mặt xinh đẹp kia xuất hiện một mảng hồng nhạt, làn da trắng nõn nóng lên như muốn bốc hơi.
“Ngươi dám cắn ta ”
Dụ Lăng Xuyên tức giận đấm hắn một quyền, chật vật che mặt, nâng người cố gắng bò xuống giường.
Chu Dương khép ngón tay, nhẹ nhàng kéo lấy vạt áo cậu, tức khắc không kịp đề phòng, lụa y lỏng lẻo rơi khỏi bả vai, tơ lụa phất phơ đáp xuống giường.
Nháy mắt không khí trong phòng đình trệ.
Hai mắt Chu Dương trợn to
….
Trời đất chứng giám, hắn thật sự không cố ý cởi quần áo người ta
Dụ Lăng Xuyên một tay che ngực, một tay che huyệt.
Vài giây sau cậu lại thả tay, dùng sức che mặt.
Bí mật mà cậu cố gắng giấu giếm lại bị phát hiện, Dụ Lăng Xuyên tuyệt vọng nhận ra bản thân như đã tập mãi thành quen.
Chu Dương chậm chạp phản ứng lại, mạnh mẽ kéo cậu về giường, giống hệt chó hoang ngửi được đồ ăn mà liếm tới liếm lui trên người cậu. Tuy đầu lưỡi Chu Dương trời sinh thập phần thô ráp, nhưng liếm láp lại cực kỳ lành nghề, chỉ một chốc đã liếm từ xương bả vai xuống đến tận đầu gối. Dụ Lăng Xuyên dùng tay đẩy ngực hắn, đẩy vai hắn, đẩy mặt hắn, kết quả đẩy mãi cũng vô dụng “Ngươi, ngươi là chó sao…… Đừng, ưm ”
Chu Dương không hé răng, toàn tâm toàn ý mà liếm cậu, thậm chí còn để lại vài dấu răng trên xương quai xanh, núm vú và bắp đùi cậu. Mặc dù đôi khi hắn chỉ cắn nhẹ, không đau nhưng ít nhất cũng làm tiểu mỹ nhân nằm trong lòng rớt nước mắt.
“Ô……” Dụ Lăng Xuyên đẩy không được, cuối cùng đành bất lực để mặc hắn liếm.
Hơn nửa người Chu Dương đều đè trên người cậu, dùng cánh tay rắn chắc bao vây lấy cậu trên cái giường nhỏ hẹp. Cậu tuyệt vọng kẹp hai chân, chần chừ mở miệng “…… Dơ muốn chết…… Nếu muốn nằm đây thì nhanh cởi hết áo quần ra đi……”
Mà quan trọng nhất…. Đã lên giường cậu thì không được mặc áo khoác nha
Vải dệt lành lạnh cứ cọ vào người cậu, khó chịu muốn chết.
Chu Dương sửng sốt một chút, chợt lộ ra biểu tình mừng như điên, nhanh chóng cởi sạch từ đầu đến cuối. Dụ Lăng Xuyên phản ứng lại mà hoảng hốt giữ lấy cánh tay chuẩn bị cởi quần lót, điên cuồng lắc đầu “Cái này không được cởi ”
Nghe thế, Chu Dương mất mát ‘úc’ một tiếng, ngón tay lại lặng lẽ vói vào lòng bàn tay Dụ Lăng Xuyên, cào nhẹ một cái.
“ ” Dụ Lăng Xuyên như bị bỏng mà rụt tay, gương mặt đỏ bừng.
Cậu cúi đầu, dùng đầu ngón tay kẹp thịt mềm non mịn giữa hai chân, nghiêm túc nói “Chỉ cho ngươi cọ một chút, không được véo cũng không được cắn, đặc biệt không được…… Tiến vào, nghe chưa?”