⬅ Trước Tiếp ➡
Bạch Nguyên Phi chờ đợi, đôi mắt bỗng nhiên sáng lên, nhếch miệng ngây ngô cười, kêu một tiếng: “Thanh Vân, anh ở đây!”
Chỉ thấy bên bờ biển có một cô gái chậm rãi tới gần, gần hơn, gần hơn nữa, rốt cuộc lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ của cô, Lục Thanh Vân mặc một bộ quần áo sạch sẽ tươi đẹp, có vẻ không hợp với bến đò nhếch nhác này, cô nhìn Bạch Nguyên Phi, ánh mắt như si mê, nhưng vào lúc Bạch Nguyên Phi nhìn về phía cô, nháy mắt lại che giấu tâm tư.
“Thanh Vân, em đi cùng anh được không?” Bạch Nguyên Phi cầu xin nói.
Lục Thanh Vân lắc lắc đầu.
Bạch Nguyên Phi chưa từ bỏ ý định, tiếp tục cầu xin: “Thanh Vân….”
Lục Thanh Vân vẫn lắc đầu, nhìn người đàn ông trước mắt, cô lộ ra một nụ cười dịu dàng, nụ cười kia có niềm ái mộ nói không hết, có nỗi chua xót không nói nên lời, khổ sở, lưu luyến, quyết tuyệt, kiên nghị…. Đủ loại cảm tình phức tạp chứa đựng trong nụ cười kia, làm người ta bỗng nhiên muốn khóc… Bạch Nguyên Phi rất khó hiểu, trong lúc giật mình, anh cảm thấy như mình đã bỏ qua thứ gì đó.
………..
 
3: Kết thúc quay
Nhưng mà nháy mắt, Lục Thanh Vân đã khôi phục bình thường, trên mặt không thể nhìn ra cảm xúc dư thừa nào, chỉ còn lại vẻ thản nhiên, thậm chí cô còn vui vẻ cười đưa cây dù trong tay cho Bạch Nguyên Phi.
Mặt Bạch Nguyên Phi lập tức cứng đờ, dù anh hiểu ý, không nói lời cự tuyệt nào, nhưng lại tàn khốc hơn cả dùng ngôn ngữ trực tiếp, Bạch Nguyên Phi buông thõng tay không chịu nhận.
Lục Thanh Vân nhìn chằm chằm anh, đôi mắt đen như hồ sâu, “Nguyên Phi, anh cầm đi.”
Im lặng một lát, Bạch Nguyên Phi biết anh không thể ích kỷ yêu cầu cô cùng mình ra biển, bước lên con đường dị quốc tha hương không có tương lai, anh không thể ích kỷ như vậy, từ nhỏ Thanh Vân chưa từng chịu khổ, cho dù anh yêu cô đến tận xương tủy, nhưng căn bản không nỡ kéo cô ra khỏi sự nâng niu bao bọc, hành trình trên biển có nhiều nguy hiểm, ai biết bước lên còn có mạng mà trở về hay không? Cho nên anh không thể mang cô theo….
“Muốn lên thuyền thì nhanh lên, quá hạn không chở đâu!”
Lục Thanh Viên giơ ô, khuôn mặt cương nghị của Bạch Nguyên Phi hiện lên nụ cười sầu thảm, anh duỗi tay nhận lấy, cũng không quay đầu lại mà đi về phía trước.
Nước mắt của Lục Thanh Vân không tiếng động rơi xuống, rốt cuộc cô không nhịn được, nói về phía người càng đi càng xa: “Nguyên Phi, đợi tới ngày thiên hạ thái bình, anh trở về thăm em một lần có được không?”
Bước chân Bạch Nguyên Phi dừng lại, anh không quay đầu, anh không dám quay đầu lại.
Lục Thanh Vân mặc cho nước mắt rơi xuống, chỉ lẳng lặng mà đứng, chờ anh trả lời, thân hình mảnh khảnh gầy yếu, kiên định đứng ở bờ biển, sương trắng dần dần giấu đi thân hình cô, hư ảo giống như một vị tiên ngoại lai, giây tiếp theo sẽ theo gió mà đi.
Bạch Nguyên Phi bước lên thuyền, từ đầu đến cuối đều không quay đầu lại, cũng không trả lời cô.
“Cắt!”
Hà Chính Phong hắng giọng, giơ loa lớn tiếng nói.
Phù!
Dường như mọi người mới hoàn hồn, một màn vừa rồi biết bao người lén lau nước mắt, cảnh tượng như vậy thật sự quá bi thương, phó đạo diễn lặng lẽ liếc mắt nhìn Tiểu Trương phụ trách dựng cảnh, phát hiện hốc mắt Tiểu Trương hồng hồng, sau đó lại nhìn về phía người quay phim chính, phát hiện hốc mắt anh ta cũng hồng…
Giữa sân, hai người duy nhất không chịu ảnh hưởng có lẽ là Hà Chính Phong và Đường Chính.
Đường Chính cười, gật đầu: “Diễn cũng không tệ lắm.”
Hà Chính Phong vỗ vỗ bả vai Đường Chính: “May có cậu hỗ trợ, bộ phim này của tôi cuối cùng cũng có thể xong, bằng không lúc trước chắp vá tìm một nữ diễn viên, uy tín mấy chục năm của tôi sẽ phải sụp đổ mất.”
Đường Chính khiêm tốn lắc đầu: “Lão Hà, đây sao có thể coi như hỗ trợ, ông cho cô ấy cơ hội, tôi cảm ơn ông còn không kịp. Về sau còn muốn nhờ Lão Hà để ý đến cô ấy nhiều hơn.”
Đây là muốn mời mình giật dây kéo vai diễn sao? Xem ra Đường Chính đặt kỳ vọng rất cao lên nữ diễn viên tên Vưu Thiển này, Hà Chính Phong liếc mắt nhìn Đường Chính một cái, nghe anh ta thẳng thắn không chút che đậy gì nói ra tâm tư như vậy, Hà Chính Phong lại rất thích kiểu này, ông ta thích người thẳng thắn, vì thế vui tươi hớn hở mà cười: “Thiên phú Tiểu Vưu tốt như vậy, kể cả không có tôi, cũng sẽ có đạo diễn khác thưởng thức. A Chính, cậu cứ thoải mái đi thôi.”
Đường Chính đã cười híp mắt, lại còn muốn ra vẻ khiêm tốn: “Cô ấy có gì mà thiên phú đâu? Kỹ thuật diễn kém lắm!”
…….
1: Lại xảy ra chuyện
Sau khi kết thúc quay, nghỉ ngơi một đêm, Đường Chính cùng Vưu Thiển chuẩn bị ngày hôm sau khởi hành trở về thành phố B, kết quả vào 8 giờ tối, Đường Chính nhận được một cuộc điện thoại, có thể là có việc gấp gì đó, Đường Chính chỉ tới kịp dặn dò một câu: “Tôi có việc phải đi, tự cô đi nhờ xe trở về, qua thời gian nữa sẽ phải vào đoàn phim , mấy ngày nay nhớ chăm chỉ học tập một chút.”
Vưu Thiển chỉ đành gật đầu đồng ý.
Ở trên giường khách sạn xa lạ, Vưu Thiển ngủ không an ổn chút nào, hôm sau trời tờ mờ sáng liền tỉnh ngủ, thu thập hành lý đơn giản, Vưu Thiển đẩy rương hành lý đến quầy lễ tân tại đại sảnh khách sạn xử lý thủ tục trả phòng.
Khi đứng tại quầy lễ tân, Vưu Thiển cảm thấy có vài ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm vào cô, mới đầu cô tưởng ảo giác, nhưng cảm giác bị nhìn trộm quá mức mãnh liệt, Vưu Thiển đột nhiên quay đầu lại, phát hiện hóa ra là mấy nữ nhân viên trẻ tuổi trong khách sạn, sau khi bọn họ bị phát hiện cũng không hề cảm thấy xấu hổ, mà ngược lại giống như không có việc gì tiếp tục công việc trên tay.
Mà nhân viên lễ tân đang làm thủ tục trả phòng cho Vưu Thiển trộm liếc mắt nhìn Vưu Thiển, chần chừ hỏi: “Cô là Vưu Thiển kia sao?”
“Hả?” Vưu Thiển sửng sốt.
Cô bé lễ tân khoảng hai mươi mấy tuổi, ý cười trên mặt nhìn qua rất chân thành: “Chính là Vưu Thiển bị trên mạng đồn là lăng xê thời gian trước ấy, là cô sao?”
Lòng Vưu Thiển nổi lên cảnh giác, phản ứng trước tiên là không nhận, dường như đối phương nhận ra cô phòng bị, lập tức giải thích: “Xin cô đừng trách, tôi là fan của Cá Trích, tôi cực kỳ thích cô ấy. Bởi vì cô và Cá Trích là bạn tốt, cho nên thấy cô vào đăng ký, tôi thấy vô cùng hưng phấn, chỉ muốn xác nhận với cô một chút.”
“Còn nữa, tôi không tin những lời đồn đại trên mạng là sự thật, nhất định là người có ý xấu nào đó cố ý lăng xê. Cô đừng buồn nhé.”
“Lời đồn đại?” Vưu Thiển thấy kỳ quái, lại có lời đồn gì đây? Lần trước không phải đã giải quyết rồi sao? Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng Vưu Thiển vẫn mang theo hoang mang, mỉm cười nói cảm ơn đối phương.
“Cô thật sự rất xinh đẹp, người thật còn xinh đẹp hơn ảnh truyền trên mạng vài lần ấy.” Lễ tân mỉm cười, trả lại tiền cọc phòng cho Vưu Thiển.
“Cảm ơn.” Vưu Thiển cười một cái, mặc dù cô là diễn viên nhưng vì không có tác phẩm nổi tiếng, ngày thường đi trên đường cái, ngoại trừ bởi vì bề ngoài mà bị người ta nhìn nhiều vài lần ra, vẫn không gặp khó xử gì cả. Cho nên Vưu Thiển cũng không muốn giống các minh tinh khác, trước khi ra cửa cố ý cải trang một lần, chỉ sợ bị người ta nhận ra thân phận.
Lần này, bị nhận ra thực sự ngoài dự đoán.
Làm xong thủ tục trả phòng, cô bé lễ tân đột nhiên nói: “Cô có thể cho tôi xin chữ ký được không?”
………..
 
⬅ Trước Tiếp ➡