Cùng nhau triền miên mấy năm, thành thạo đến nỗi chỉ chạm vào chút thôi cơ thể liền có phản ứng, cả người anh tản ra hơi thở mãnh liệt, với trái tim yêu thầm người đàn ông ẩn sâu…. Tất cả làm đầu óc Vưu Thiển mê man, cô cố gắng muốn làm mình tỉnh táo, rồi lại không nhịn được trầm mê trong cơn quấn quýt si mê này.
Ý loạn tình mê…..
Không cách nào kiềm chế….
Sau khi bão tố kết thúc, Tống Tri Thành hoàn toàn dừng lại vẫn không chịu đứng dậy, hai tay ôm lấy cô gái trần trụi, chôn đầu vào ngực cô, nhẹ nhàng gặm cắn xương quai xanh tinh xảo của cô, hai mắt Vưu Thiển vô hồn nhìn lên ánh đèn màu cam trên đỉnh đầu, rõ ràng là thời khắc thân mật khăng khít với anh, tại sao cô lại muốn khóc vậy?
Không biết khi nào trong lòng đã nứt ra một lỗ hổng, cái lỗ hổng nho nhỏ này thường thường sẽ tác quái, làm người ta cảm thấy chua xót, đau đớn nghẹn ngào, không biết nên dùng thứ gì để lấp đầy.
Vưu Thiển chớp chớp mắt, nỗ lực kìm nén nước mắt sắp lăn xuống, vươn hai tay ôm lấy eo anh, đầu dán lên bả vai rộng lớn của anh, hiển nhiên Tống Tri Thành đã phát hiện hành động nhỏ của cô, động tác vuốt ve của anh bất tri bất giác trở nên nhẹ nhàng hơn, bàn tay to đột nhiên bắt lấy ngón tay mịn màng mảnh khảnh của cô, nắm trong lòng bàn tay vuốt ve….
Hôm nay Vưu Thiển cảm nhận được sự bất thường của Tống Tri Thành không chỉ hai lần. Thật ra anh rất ít khi bất thường như vậy, nhưng mỗi lần ở chung với cha và mẹ kế, anh sẽ có một thời gian thất thường ngắn ngủi.
Có lẽ người ngoài không thể tưởng tượng nổi, tổng giám đốc Tống ngày thường nghiêm túc đứng đắn, luôn nghiêm mặt gần như không có biểu tình dư thừa gì, nhân viên nhìn thấy ước gì có thể né xa ba mét, thật ra bên trong cũng thích phát giận, bày ra chút tình tính, Vưu Thiển chính là người may mắn chứng kiến kia, sau đó là người thừa nhận cơn cáu kỉnh và giận dữ của anh.
Thỉnh thoảng nghĩ lại, đáy lòng Vưu Thiển có chút ngọt ngào.
Nhưng nghĩ đến chuyện sắp phải ly hôn với anh, Vưu Thiển nuốt xuống đầy miệng chua xót, bất đắc dĩ thở dài.
2: Ý loạn tình mê
Toàn bộ gánh nặng của tập đoàn Tống Thị đè lên vai Tống Tri Thành, gánh nặng này nặng đến nhường nào đây? Tục ngữ nói gây dựng sự nghiệp thì dễ, giữ vững sự nghiệp lại khó, Tống Tri Thành dựa vào sự ủng hộ của ông nội, nắm giữ toàn cục trong công ty, người ngoài nhìn nhẹ nhàng, thật ra những gì anh trả giá trong lúc gian khổ, không phải dăm ba câu là có thể kể rõ.
Mấy năm nay, ngoại trừ xử lý chuyện tập đoàn, Tống Tri Thành còn mở rộng kinh doanh, với tầm nhìn dài hạn, anh nắm cơ hội thành lập khoa học kỹ thuật Quả Thụ, công ty nhanh chóng phát triển, vượt lên thành nhà sản xuất điện tử số một số hai cả nước, khoa học kỹ thuật Quả Thụ vững bước phát triển, giá trị sản lượng hàng năm tăng dần từ vài tỷ lên đến hàng trăm tỷ, tạo ra vô số cơ hội việc làm….
Người đàn ông giống như thần tiên như vậy, sao có thể yêu cầu anh yêu sâu đậm chỉ riêng một người?
“Cô quen biết người phụ nữ tên là Dương Quả Nhi à?” Tống Tri Thành đột nhiên nói.
“Hả?” Vưu Thiển sửng sốt.
Tống Tri Thành buông tay cô ra, nói: “Cô đắc tội cô ta? Dương Quả Nhi cùng người đại diện thuê một đám thủy quân trên mạng hắt nước bẩn cho cô, tôi đã nhờ công ty hacker thu thập được chứng cứ cô ta mua thủy quân, cùng một ít chuyện riêng tư của cô ta, chuyện này cần tôi xử lý không?”
Tống Tri Thành dùng một câu hỏi, Vưu Thiển nhíu mày, “Em muốn bàn bạc với người đại diện của em một chút, để công ty quản lý ra mặt xử lý chuyện này.”
Có thể không dựa vào Tống Tri Thành, Vưu Thiển vẫn cố hết sức không dựa vào anh, lúc trước đã nói sẽ không công khai quan hệ của hai người, nếu anh ra mặt giải quyết, cho dù làm bí mật đến mấy cũng sẽ lưu lại dấu vết, Vưu Thiển không muốn gây phiền toái cho anh. Hơn nữa, nếu thật sự ký tên lên thỏa thuận ly hôn, nếu cố cắt đứt sạch sẽ được, vậy thì cố hết sức đi….
Vưu Thiển cắn cắn môi, cố gắng ép bản thân học cách xem nhẹ.
“Người đại diện?” Tống Tri Thành cười nhạo một tiếng, ánh mắt nhìn cô mang theo trách cứ, giống như trách cô không biết tốt xấu. “Chuyện đã xảy ra hơn 24 giờ, công ty quản lý và người đại diện của cô đều không có phản ứng, loại ekip vô dụng này có ích gì?”
Vưu Thiển quật cường không chịu gật đầu đồng ý anh ra mặt.
Tống Tri Thành xốc chăn lên đứng dậy: “Tùy cô.”
Thấy anh muốn rời đi, lòng Vưu Thiển thắt lại, đột nhiên buông lỏng.
Lại thấy Tống Tri Thành chỉ xoay người đi vào phòng vệ sinh, một lát sau trở về phòng, Tống Tri Thành tới gần giường, vừa mới cúi đầu liền nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Vưu Thiển, anh không vui mím môi, xoay người lên giường, cuốn cả chăn lẫn Vưu Thiển vào trong ngực, bình tĩnh nói: “Ngủ!”
Vưu Thiển tức khắc nghẹn lại, trong lòng cô có chút tiếc nuối, tưởng rằng anh sẽ nổi giận đến phòng ngủ chính ngủ, như vậy cô sẽ không cần ôm kỳ vọng với anh, không có kỳ vọng, lòng mới sẽ không nhói đau.
Sáng hôm sau, tiết trời rất tuyệt, đêm qua Vưu Thiển ngủ muộn, lúc này còn chưa tỉnh dậy, di động đặt trên đầu giường vang lên liên tục, trong lúc mơ mơ màng màng, Vưu Thiển dò tay ra….
Tống Tri Thành nhanh hơn một bước nắm lấy di động, giơ tay ném ra ngoài cửa sổ.
Lạch cạch—
Có thể di động đã đập vào cây đa lớn ngoài cửa sổ, phát ra một tiếng thanh thúy.
Vưu Thiển đột nhiên mở mắt ra, khi thấy Tống Tri Thành bên cạnh, không nhịn được kinh ngạc, Tống Tri Thành trong mông lung liếc mắt nhìn cô một cái, cánh tay dài duỗi ra kéo người vào trong ngực, xoay người đi vào giấc ngủ.
Vưu Thiển không dám nhúc nhích, trong lòng kêu khổ không ngừng.
Người đàn ông này, thỉnh thoảng sẽ nổi giận khi bị đánh thức, không thể trêu vào anh, vậy mà lại bị cô đụng phải. Vưu Thiển quyết định không nên chủ động đụng vào họng súng của anh, chờ anh tỉnh lại.
Sau đó, chờ Vưu Thiển tìm lại chiếc di động đáng thương của mình, Đường Chính ở đầu bên kia điện thoại đã khó chịu, miệng vừa độc vừa cay nghiệt: “Đừng nói với tôi là tôi hôm qua cô hẹn hò với bạn giường, bận đến nỗi điện thoại cũng không dám nhận nhé.”
……
1: Náo nhiệt ngất trời
“….” Vưu Thiển câm nín, rất muốn hỏi lại câu nói kia của Đường Chính, nhưng nghĩ đến miệng lưỡi của Đường Chính, cảm thấy đây là một người không thể trêu vào, Vưu Thiển chỉ đành nuốt lời định nói vào trong bụng.
“Hiện tại cô đang ở đâu?” Đường Chính hỏi.
Vưu Thiển do dự, nói: “Ở cùng người nhà của tôi.” Nhà cũ nhà họ Tống bên này có công tác bảo an rất nghiêm ngặt, người thường không vào được, bởi vậy Vưu Thiển không có tính toán nói rõ ràng với Đường Chính.
Đường Chính xoa xoa trán, giọng điệu có vẻ mệt mỏi: “Xin lỗi, tối ngày hôm qua tôi mới biết được lời đồn trên mạng, đã có người tra ra nơi rải tin đồn, tin rằng rất nhanh sẽ có kết quả. Trong thời gian này, cô cứ ở bên người nhà đi, tạm thời đừng ra cửa một mình.”
“Ừm, được.”
Khi Đường Chính chuẩn bị cúp điện thoại, lại dặn dò một câu: “Đúng rồi, vì sự khỏe mạnh thể xác lẫn tinh thần của cô, tôi kiến nghị trước khi chuyện của cô được xử lý, mấy ngày nay đừng lên mạng.”
Vưu Thiển hỏi: “Hả? Trên mạng rất ầm ĩ sao?”
“Tò mò à?” Lời Đường Chính mơ hồ mang theo ý cười, nổi hứng xúi giục: “Không sợ chết thì cô có thể lên mạng xem, cùng lắm thì khiến cô khó chịu một thời gian thôi, cũng không có gì đáng sợ.”
Vừa nói như vậy, ai còn có hứng thú lên mạng xem chứ, Vưu Thiển thầm trợn trắng mắt.
Đường Chính nghĩ một lúc, bỏ thêm câu: “Hễ là minh tinh xuất hiện trước công chúng, không thể tránh khỏi việc dính phải một vài lời đồn đại vớ vẩn, đây không phải chuyện gì lớn cả.”
Giọng điệu anh ta dịu đi, Vưu Thiển xem như nghe ra, Đường Chính là đang lặng lẽ an ủi cô? Vì thế cô cười: “Anh yên tâm, tôi không có gì đáng ngại.”
“Ha ha… Cô thực sự là nghệ sĩ duy nhất tôi thấy kể từ khi tôi gia nhập vòng tròn này vừa không có danh tiếng còn dễ dính vào thị phi, cái này gọi là gì? Người xấu xí quấy phá à?”