“Tại sao... ” Sự mất kiểm soát nhất thời khiến giọng điệu Cố Tiểu Noãn đột ngột cao lên, cô vội vàng kiềm chế lại cảm xúc suýt vỡ òa “Lục tiên sinh, sao anh không xử lý vết thương?”
“Cái này à, không sao đâu, vết thương nhỏ thì không cần băng lại.”
Người đàn ông ngồi xuống phía sau khẽ cười, cơ thể thon dài nhẹ nhàng dựa ra sau “Tôi hơi buồn ngủ, đến nơi phiền cô gọi tôi một tiếng.”
“... Được.”
Bốn giờ sáng, chiếc xe chạy trong thành phố cuối cùng cũng đã yên tĩnh trở lại.
Ánh đèn đường thỉnh thoảng lướt qua từ bên ngoài, chiếu vào trong khoang xe tĩnh lặng.
Bóng tối thi thoảng rơi vào phía sau xe, người đàn ông dựa ở đó úp mũ lưỡi trai lên mặt, tay lười biếng đặt trên đầu gối, trên ngón trỏ có một vết rách mới tinh.
Trong xe chỉ còn tiếng thở đều đều của anh và tiếng nuốt nước bọt khó hiểu của Cố Tiểu Noãn, cùng khóe miệng đang từ từ nhếch lên ẩn dưới vành mũ.
Cố Tiểu Noãn rời đi hệt như đang chạy trốn khỏi Lục tiên sinh.
Đưa anh đến khách sạn, đăng ký phòng xong, gửi hợp đồng vào email của anh xong, Cố Tiểu Noãn liền chạy biến.
Nếu không chạy nữa, cô sợ mình không kiềm chế được ý nghĩ muốn cắn một cái lên chiếc cổ trắng ngần kia.
Trên đường về, răng nanh đã hoàn toàn không giấu được nữa. Nếu không phải đêm khuya vắng người, Cố Tiểu Noãn căn bản không dám xuống xe.
Thở hổn hển về đến nhà, cho đến khi chút mùi vị ngọt ngào cuối cùng của dòng máu kia tan biến sạch sẽ, Cố Tiểu Noãn mới bắt đầu rửa mặt.
Hai mươi năm khổ tu, suýt chút nữa thì tan thành mây khói, cô vẫn còn quá yếụ
Trong gương, làn da trắng bệch không chút huyết sắc, ngũ quan ngọt ngào khi cười lên giống như một vầng trăng sáng, nhưng đôi mắt kia lại lạnh lẽo như mùa đông.
Dưới đôi môi đỏ mọng, chiếc răng nanh nhô ra như lưỡi dao sắc bén, chỉ cần một cái là có thể xuyên thủng cổ họng.
Đôi mắt đỏ ngầu vì sự kích thích của dòng máu thơm ngọt kia đã lặng lẽ trở về dáng vẻ hoàn toàn thuộc về con người.
Lần này, cô đã bao lâu chưa ăn rồi.
Cố Tiểu Noãn cười tự giễu, mới chỉ mười ngày thôi mà cô đã khát máu đến mức này. Chỉ vì một vết thương nhỏ mà cô đã bị kích thích đến mức muốn biến thành dã thú ngay lập tức.
Rè, rè.
Điện thoại có tin nhắn đến, là người bạn đồng tộc duy nhất của cô ở thành phố này, Quý Hướng Nam.
“Mười ngày rồi, nhóc nên ăn đi, qua đây.”
Nhìn những dòng chữ lạnh lùng trên màn hình, Cố Tiểu Noãn khẽ thở dài.
Biết rồi, tối nay đến vào giờ cũ.
Thế giới này, yêu ma quỷ quái đều bị thế giới loài người thu hút, bởi vì nơi đây có sự náo nhiệt ấm áp khác hẳn với bên kia. Đặc biệt là Huyết tộc bọn họ, đi lại giữa nhân gian mới có thể cảm thấy mình còn đang sống.
Dòng máu và cơ thể ấm áp của con người là thứ mà sau khi trở thành Huyết tộc thì không thể nào mơ tưởng đến nữa, sinh mệnh vĩnh hằng cũng là sự cô độc lạnh lẽo vĩnh hằng.
Tiếng thông báo email vang lên, Cố Tiểu Noãn lập tức kiểm tra, phát hiện ra lại là email của vị Lục tiên sinh trẻ tuổi hôm qua.
“Cố tiểu thư, về hợp đồng có một số chi tiết cần thảo luận, cô có thời gian không? Chúng ta có thể gặp mặt không?”
Những ký tự lạnh lẽo nhưng lại đột ngột gợi lên ký ức ngọt ngào đến phát điên ngày hôm qua.