⬅ Trước Tiếp ➡

Những ngón tay trắng nõn lập tức phản hồi, không hề do dự.
“Thật sự xin lỗi, hôm qua chỉ là sắp xếp đột xuất, về vấn đề tiếp theo của hợp đồng sẽ có đồng nghiệp khác phụ trách, sẽ có chuyên viên liên hệ với Lục tiên sinh.”
Một lát sau, email trả lời được gửi đến.
“Được rồi, cảm ơn sự giúp đỡ của Cố tiểu thư ngày hôm qua.”
Cố Tiểu Noãn trả lời một câu không có gì, đây là việc tôi nên làm, rồi thuận tay tắt máy tính. Cô dùng thời gian ngắn nhất để chỉnh trang lại bản thân, ra ngoài làm việc.
Cô là một biên tập viên nhỏ của một nhà xuất bản, bình thường đều phụ trách một số công việc chạy vặt sửa chữa tài liệu, không làm những công việc nổi bật, không có tâm cầu tiến.
Cô muốn trà trộn lâu dài trong thế giới loài người thì bắt buộc phải học cách che giấu bản thân.
“Tiểu Noãn, tối nay rảnh không? Tôi mời cô ăn cơm ”
Người nhờ cô giúp đỡ hôm qua là chủ biên phân nhóm phụ trách ký hợp đồng sách, thân thiết dựa vào “May mà hôm qua cô cứu nguy, tôi nhất định phải mời cô ăn cơm.”
Mạch máu ẩn dưới làn da đang nhảy múa, dường như là lời mời gọi chân thành nhất.
Cố Tiểu Noãn kéo giãn khoảng cách giữa hai người “Chị Lưu, tối nay tôi có hẹn rồi, để lần sau nhé.”
“Ồ Tôi biết rồi, là bạn trai của cô phải không ”
Cố Tiểu Noãn nhếch môi cười. Một lần tình cờ, Quý Hướng Nam sợ cô ăn uống không đúng giờ sẽ xảy ra chuyện nên đích thân đến đón, lại bị hiểu lầm là bạn trai.
Sau đó, tin tức cô có bạn trai đã đẩy lùi không ít người khác giới muốn tiếp cận, Cố Tiểu Noãn cũng không phủ nhận.
“Được rồi Tôi sẽ không làm chuyện chia rẽ uyên ương đâu, ngày mai Nhất định phải dành thời gian cho tôi đấy ” Chị Lưu vỗ vỗ vai cô, xoay người đi vào văn phòng.
Cố Tiểu Noãn trở về chỗ ngồi của mình. Ánh nắng chói chang ấm áp từ bên ngoài chiếu thẳng vào, rơi trên mu bàn tay cô.
Đôi mắt xinh đẹp kia khẽ nheo lại, nhẹ nhàng mỉm cười. Huyết tộc thế kỷ mới đã tiến hóa đến mức không sợ ánh nắng, tỏi, hay thánh giá.
Có thể đi lại dưới ánh mặt trời là ân huệ duy nhất mà sự tiến hóa ban cho họ.
Điện thoại lại vang lên, là Quý Hướng Nam.
“Đừng quên, nếu không ta sẽ đích thân đi đón nhóc.”
Cố Tiểu Noãn bật cười, còn chưa kịp nhắn tin trả lời thì điện thoại đã gọi tới.
Giọng nói của Quý Hướng Nam giống như dòng suối lạnh lẽo nhất, không mang theo bất kỳ độ ấm tình cảm nào, chậm rãi, lạnh thấu tim gan.
“Bảy giờ, không thấy nhóc ta sẽ đích thân đi bắt.”
Cố Tiểu Noãn nhếch khóe miệng “Biết rồi, ông già lải nhải.”
Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng cười khẽ “Bạn nhỏ thì nên nghe lời một chút, đừng có hơi tí là giở tính nết.”
Cố Tiểu Noãn cúp điện thoại ngay lập tức, thở dài.
Ma cà rồng ba trăm tuổi, không phải ông già thì là gì.
Bảy giờ tối, không sớm không muộn, Cố Tiểu Noãn vừa đứng ở cửa, cửa đã được người bên trong mở ra.
Mái tóc đen mềm mại buộc đơn giản sau đầu, trên sống mũi cao thẳng đeo một chiếc kính gọng vàng đậm chất thư sinh, che đi đôi mắt sắc bén như dã thú phía saụ
Ngũ quan tuấn tú nho nhã, mang theo nụ cười lười biếng nhàn nhạt. Một bộ đồ mặc nhà đơn giản sạch sẽ khiến hắn có thêm vài phần hơi thở khói lửa nhân gian.
“Đúng giờ lắm, nhóc con.”


⬅ Trước Tiếp ➡