Một phút sau, Mục Thần Hạo từ từ mở miệng, mắt vẫn nhắm như cũ.
"Anh nói xem anh có ý gì đây? Còn giả vờ ngủ! Anh bò lên giường tôi làm gì? Trong nhà có rất nhiều phong đấy!"
1: Hợp đồng hôn nhân
Hạ Tình Không hơi tức giận, tên đáng ghét này nhìn đã tỉnh từ sớm, nhưng vẫn giả bộ ngủ, có ý gì?
"Đây là giường của tôi, sao tôi lại không được ngủ trên giường của tôi chứ." Mục Thần Hạo chậm chạp mở mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Tình Không, giống như muốn nhìn thấu cô vậy.
"Vô liêm sỉ!" Hạ Tình Không tức giận mắng.
"Vậy tôi cho cô xem chút, cái gì mới gọi là vô liêm sỉ." Anh nói xong thì bò dậy, bàn tay to lớn nhẹ nhàng kéo Hạ Tình Không qua, cô liền ngã vào lồng ngực của anh.
Chóp mũi truyền đến mùi hương nhàn nhạt, là một mùi rất dễ ngửi.
Không giống nước hoa, mà nhiều hơn chính là mùi trên người của Mục Thần Hạo.
Hạ Tình Không lên cơn: "Thả tôi ra, sao anh lại dục cầu bất mãn hoài vậy?"
"Người nhà họ Hạ phí tâm dâng cô đến cạnh tôi, cái này không phải là chuyện cô muốn sao? Cô dám nói cô không nghĩ vậy?" Khóe miệng của Mục Thần Hạo nở một nụ cười giễu cợt, làm Hạ Tình Không rất khó chịu.
Phí tâm? Muốn?
Nếu có thể, Hạ Tình Không tình nguyện chưa từng quen biết người đàn ông này!
Tự cao! Tự luyến! Cực kỳ biến thái, mắc chứng vọng tưởng!
Cái gì mà tiếp cận, cái gì mà cố ý phí tâm?!
Hạ Tình Không nghĩ đến đây, hơi hăng hái hỏi lại: "Tôi nói này Mục Thần Hạo, có phải lúc nhỏ anh chịu tổn thương gì đó hay không. Nếu không sao lại luôn nghĩ người ta đều muốn hại anh vậy?"
"..."
"Ừm, đúng."
Hạ Tình Không thấy Mục Thần Hạo gật đầu, càng hào hứng nói: "Vậy anh nói cho tôi nghe chút, lúc trước tôi có học tâm lý học, nói không chừng có thể giúp được anh đấy!"
Mục Thần Hạo nhếch môi nở một nụ cười trêu ghẹo, ánh mắt tĩnh mịch nhảy cảm nhìn Hạ Tình Không, hỏi: "Thật sao?"
"Ừm." Hạ Tình Không gật đầu như gà mổ thóc.
Mục Thần Hạo trở mình đè Hạ Tình Không xuống dưới thân, hơi thở nguy hiểm tràn ngập cả phòng.
Anh cảm thấy toàn thân bắt đầu nóng lên, cô gái trước mặt này, lực hấp dẫn quá lớn.
Anh gặp qua không ít phụ nữ xinh đẹp, nhưng người như Hạ Tình Không, có thể dẫn phát lửa nóng trong người anh ra, chưa từng xuất hiện.
Suy nghĩ của Mục Thần Hạo bắt đầu bị thiêu cháy, trong mắt chỉ có mình cô...
"Tôi khuyết thiếu tình thương, cô giúp tôi đi."
Hạ Tình Không dùng sức tránh khỏi giam cầm của anh, cô cảm thấy tư thế này quá nguy hiểm...
Trong nháy mắt, người chưa từng trải như cô cảm thấy hai tai đỏ bừng.
Mục Thần Hạo nhìn dáng vẻ thẹn quá hóa giận của Hạ Tình Không, tâm trạng phá lệ tốt lên chút.
"Anh đứng dậy cho tôi!" Hạ Tình Không cả giận nói.
"Không phải cô nói muốn giúp tôi sao?"
"Anh..."
Tiếng gõ cửa đột ngột truyền đến.
Lúc này Mục Thần Hạo mới không nhanh không chậm rời khỏi người Hạ Tình Không, lạnh nhạt nói: "Vào đi."
Mấy giây sau, A Chính đi vào, nhìn thấy quần áo trên người Hạ Tình Không hơi lộn xộn, nhất thời như hiểu ra vừa nãy mới xảy ra chuyện gì: "Ừm...Có phải tôi đến không đúng lúc không...Hay là lát nữa tôi quay lại?"
Hạ Tình Không đang muốn giải thích, Mục Thần Hạo liền nói: "Ừ."
...
Hạ Tình Không bó tay, người đàn ông này thật là...Quá tiện...
"Không cần đâu A Chính! Có chuyện gì cứ nói!" Hạ Tình Không vội vàng muốn cản A Chính đang lui ra ngoài. Nếu A Chính đi ra, tên đáng ghét này tiếp tục bộc phát thú tính thì sao giờ? Phải biết cô đang ở trong địa bàn của người ta.
A Chính nhìn thoáng qua Mục Thần Hạo, Mục Thần Hạo gật đầu một cái.
Không ai thấy, lúc này khóe miệng của anh đang nhếch lên, mỉm cười.
"Cậu chủ, chuyện cậu sắp xếp đã chuẩn bị thỏa đáng." A Chính cung kính nói.
"Ừm, đưa cho cô ấy."
2: Hợp đồng hôn nhân
A Chính đưa một chồng hợp đồng cho Hạ Tình Không.
Hạ Tình Không hơi ngừng lại, mở ra xem, bốn chữ lớn đập vào mắt, hợp đồng hôn nhân.
"Đây là cái gì? Mục Thần Hạo?"
"Không biết chữ hả? Hợp đồng hôn nhân."
Đối với Mục Thần Hạo như này, hở một tí là lên giọng khó chịu, Hạ Tình Không như đã thành thói quen, không nhìn anh nữa mà bắt đầu xem hợp đồng.
Mục Thần Hạo nói tiếp: "Tôi biết cô là con gái thất lạc được nhà họ Hạ mới tìm về, cho nên chắc chắn cô không có tình cảm với nhà họ Hạ."
"Hửm? Thì sao?"
"Vậy sao cô lại đồng ý kết hôn?" Mục Thần Hạo đổi chủ đề, ánh mắt sắc bén giống như muốn nhìn thấu linh hồn của cô.