⬅ Trước Tiếp ➡
Cuối cùng, đáp lại cậu bé chính là cái cốc đầu thật mạnh của Thiết Thanh Tùng: “Tiểu tử thối! Chưa đủ lông đủ cánh đã học theo người ta trêu ghẹo con gái, còn dám giở trò lưu manh trước mặt lão tử, tìm đánh đúng không?”
Thiết Nhất Lạc bị đánh cho nhảy lên thụt xuống, đừng thấy chân Thiết Thanh Tùng không tốt, nhưng ông ấy chính là một người cầm súng, độ chính xác mỗi khi ném đồ cũng không tệ, tháo giày ra ném qua, trúng ngay giữa đầu Thiết Nhất Lạc.
Bầu không khí nhà họ Thiết hiếm khi thoải mái như vậy, Diệp An Cửu nghiêm túc ăn xong một phần bánh kem rồi mới rời đi, xe lái khỏi khu dân cư không xa thì dừng lại, Diệp An Cửu xuống xe đi vào cửa hàng mua một gói thuốc lá, cô nghiện thuốc không lớn, không hút cũng không sao, nhưng có đôi lúc tâm trạng quá kiềm chế, cần chút nicotine như thế để thư giãn.
Cô thích bầu không khí của nhà họ Thiết, đây là nơi cô hiếm khi có thể thả lỏng, nhưng cô lại không thường xuyên tới, một là bởi vì sợ bản thân qua tham luyến, hai là không muốn được quan tâm quá nhiều.
Hít sâu một hơi, khói lượn lờ, mùi vị có chút sặc người, cổ họng ngứa vài cái, cuối cùng vẫn không hút hết, dập tắt khói, lái xe rời đi!
1: Nhà họ Diệp (2)
Về đến chung cư, Đường Mật Mật nằm trên sô pha chơi điện thoại, nghe thấy tiếng mở cửa ngẩng đầu lên, chỉ tay: “Trên bàn có bưu kiện của cậu!”
Diệp An Cửu đi qua cầm lấy, nhìn thấy bên ngoài cô đại khái biết được là gì rồi, tháo ra, là thông báo mời đảm nhiệm chức vụ của đại học Thành Hoa, cô lấy được bằng tốt nghiệp trước thời hạn, đề nghị ở lại trường học giữ một chức vụ, đây là hợp đồng thực tập trợ giảng nửa năm.
“Cửu Cửu cậu sẽ không thật sự chuẩn bị dạy học chứ?” Đường Mật Mật đến gần, ánh mắt quét một vòng trên người cô, thở dài: “Cậu sẽ thành kẻ thù chung của phụ nữ!”
Có một cô giáo trẻ đẹp như vậy, những bạn học nam đó có thể không điên sao?
Hợp đồng trong tay Diệp An Cửu đập vào trán cô ấy: “Cô giáo xinh đẹp hơn nữa cũng là cô giáo, tình cờ, bạn học Đường Mật Mật, tiết học chuyên ngành của cậu hình như vẫn đang đăng ký sao? Nếu như cậu may mắn trở thành học sinh của mình, mình nhất định sẽ “chăm nom” cậu thật tốt!”
Đường Mật Mật trong nháy mắt tuyệt vọng: “Dù thế nào cũng không muốn!”
Mặc dù họ là bạn thân, nhưng cô biết Diệp An Cửu tuyệt đối sẽ không cho cô ấy đi cửa sau, ngược lại, có thể sẽ càng thảm hơn người khác, nghĩ lại lúc đầu cô ấy nhất thời nhiệt huyết học võ công cùng Diệp An Cửu, cô ấy không chịu được khổ chuẩn bị bỏ cuộc nữa chừng, kết quả bị Diệp An Cửu ngược đãi xém chút nữa chết sớm, tuyệt đối là ma quỷ.
Thật đồng cảm với học sinh tương lai của Diệp An Cửu, a-men, cầu cho thượng đế phù hộ cho họ!
Diệp An Cửu lên lầu đi đến phòng sách, phòng sách của cô không lớn, ở giữa dùng kính thủy tinh ngăn cách, hoàn toàn giống như là hai thế giới, một bên lộn xộn bừa bãi, dưới đất đầy giấy vẽ, không có ngoại lệ đều là bản vẽ thiết kế quần áo, bên còn lại ngăn nắp sạch sẽ, trên bàn chỉ có máy tính và ống bút.
Gần đây cô rất lười, mọi thứ nơi này đều gần như món đồ trang trí, ngồi xuống mở máy tính ra, đăng nhập phần mềm trò chuyện, trên cột bàn bè chỉ có một người, bật tin tức lên: năm mươi vạn, muốn?
Ánh mắt Diệp An Cửu thoáng qua, rất nhanh chuyển tiền qua, sau hai phút, tin nhắn mới bật lên, bấm vào xem xong nội dung, cau mày, năm mươi vạn này của cô là giá trị một nhãn hiệu xe?
Điện thoại bên tay ù ù reo lên, là Chử Dung gọi đến.
“Mẹ?”
Chử Dung ở đầu bên kia nghe thấy âm thanh ngay lập tức khóc lên: “ô ô ô! An Cửu, mẹ… mẹ gây ra tai nạn rồi!”
Sau nửa tiếng, một chiếc Beetle dừng trước cổng nhà cũ họ Diệp, nhanh chóng vào cửa, trong phòng không ít người lạ, nơi trung tâm nhất của gia đình nhà họ Diệp là bác sĩ, lúc này đang xử lý vết thương trên trán giúp một thiếu niên.
Chử Dung co một chân trên sô pha, Triệu Hoa Vinh mặt mày xanh tím trừng bà ấy, nhìn thấy Diệp An Cửu đến, sắc mặt càng thêm tệ.
Một bên khác, Lương An Tuyết và một người phụ nữ ba mươi tuổi đứng hai bên trái phải, là tình nhân của Diệp Thế Khanh tên là Lương Tú Vân, xuất thân thấp hèn, nhưng xem ra lại rất có mấy phần khí thế.
Diệp An Cửu đi đến bên cạnh Chử Dung, duỗi tay ôm lấy bà ấy, không tiếng động an ủi.
Rất nhanh, bác sĩ đã xử lý xong vết thương: “Chỉ là vết thương ngoài da, không có tổn thương đến xương sọ, tôi sẽ kê kem trị sẹo, sau khi kết vảy kiên trì bôi, sẽ không để lại sẹo!”
“Làm phiền bác sĩ rồi!” Diệp Thế Khang sắc mặt lạnh lùng cũng ấm áp hơn một chút.
Bác sĩ gật gật đầu, sau đó thu dọn đồ đạc mang phụ tá rời khỏi, hơi thở trong phòng trong phút chốc càng thấp.
2: Nhà họ Diệp (2)
“Đùng!” Triệu Hoa Vinh vỗ tay lên bàn một cái: “Chử Dung! Cô chính là không muốn thấy nhà họ Diệp tôi có hậu đúng không? Sao cô lại nham hiểm như vậy? Ngay cả đứa nhỏ cô cũng không nương tay sao?”
Chử Dung nước mắt đầm đìa lắc đầu: “Con không có, là cậu ta tự mình vấp ngã, con không có đẩy cậu ta!”
Rõ ràng, lời giải thích của bà ấy không có ai tin tưởng, cụ ông Diệp Hiếu Tổ chống gậy: “Ngày mai đi đến hộ tịch, con cháu nhà họ Diệp ta cần nhận tổ quy tông!”
Cơ thể Chử Dung cứng đờ, mở miệng, sửng sờ không nói ra lời phản bác nào.
Trong lòng Diệp An Cửu không biết làm sao, nhà họ Chử là một gia đình học giả, ông ngoại bà ngoại đều là người đọc sách, thanh cao lại bảo thủ, cậu Chử Vân Khai cho dù là phản nghịch, nhưng Chử Dung con bé ngoan ngoãn này, từ nhỏ liền bị bó buộc, tính cách nhu nhược, hướng nội, cho dù bụng đầy tài năng và học vấn cũng khó tránh khỏi vận mệnh bị người bắt nạt.
Diệp An Cửu ôm lấy bà ấy cho bà ấy sức mạnh, ánh mắt liếc qua Lương Tú Vân và Lương An Tuyết, cuối cùng dừng trên người đứa con hoang kia: “Nhà họ Diệp lúc nào có cháu trai lớn như vậy? Ông nội hồ đồ rồi sao?”
Không đợi họ mở miệng, Diệp An Cửu sâu kín tiếp tục nói: “Cha còn một năm nữa là hết nhiệm kỳ, lên chức hay là vẫn giữ chức đều chưa có cố định, lúc này lộ ra chuyện có con hoang cùng bao nuôi tình nhân, hình như cũng không quá tốt?”
Lập tức, người muốn mở miệng liền không nói được gì.
Diệp Thế Khang cứng cổ nói: “Vậy liền lấy danh nghĩa nhận nuôi nhập vào hộ khẩu, đổi thành họ Diệp!”
Diệp An Cửu cười khẩy: “Những người cạnh tranh với cha chắc là mắt mù sao?”
Diệp An Cửu bảo vệ Chử Dung, ánh mắt nhìn đứa con hoang mẹ con ba người đó: “Chính thê vẫn còn ở đây, nhà họ Diệp liền dung túng tình nhân cùng con hoang vào cửa, quả nhiên gia giáo tốt, chỉ là bị người khác biết được, không biết sẽ có ảnh hưởng đến con đường làm quan của thị trưởng đại nhân hay không?”
Triệu Hoa Vinh tức giận mắng: “Diệp An Cửu cô câm mồm cho tôi, mẹ cô không sinh được con trai, không lẽ muốn nhà họ Diệp tuyệt hậu sao? Tôi nói cho cô biết, Cẩm Huy đứa cháu trai này tôi nhận chắc rồi, tất cả của nhà họ Diệp đều là giao cho cháu trai, một phần cô cũng đừng nghĩ có được!”
Nghe lời nói, ánh mắt Lương Tú Vân và Lương An Tuyết lập tức sáng lên, Lương An Tuyết lập tức đi lên phía trước đến gần Triệu Hoa Vinh, mặt lo lắng giúp Triệu Hoa Vinh thuận khí: “Bà nội không cần tức giận, tức giận hại thân thể không tốt!”
Bởi vì cô ta cùng một mẹ với cháu trai của mình, Triệu Hoa Vinh đối với đứa cháu gái này cũng thêm mấy phần dung túng, thấy cô ta lanh lợi như thế, càng thêm yêu thích, xoay đầu vừa nhìn Diệp An Cửu, chính là muốn bao nhiêu chán ghét liền có bấy nhiêu chán ghét: “Cô còn không cút đi cho tôi, ở đây muốn tôi tức chết sao? Còn có người mẹ nham hiểm của cô, nhà họ Diệp chúng tôi không có người nham hiểm như mẹ con các người, ly hôn, lập tức ly hôn!”
Trong lòng Lương An Tuyết hạnh phúc như lên thiên đường, trên miệng lại nói: “Bà nội không cần nói như vậy, dì không phải cố ý, người đừng tức giận!”
Đang nói còn quay đầu nhìn Diệp An Cửu, bất mãn trách móc: “Chị mau nhận lỗi với bà nội, làm bà nội tức giận hại thân thể có gì tốt chứ?”
Diệp An Cửu không có lộ ra cảm xúc, chỉ là lạnh nhạt nhìn cô ta biểu diễn, nghe thấy cô ta gọi chị cuối cùng mới lộ ra một điểm cảm xúc, đó là chán ghét.
“Cô Lương đừng gọi sai, tôi không có một em gái hoang, cô cũng không có tư cách gọi tôi là chị!”
Mặt Lương An Tuyết lập tức tái xanh, Triệu Hoa Vinh tóm lấy cả khay trái cây bên cạnh vứt qua: “Cô là một tiểu tiện nhân, cô cho rằng cô có bao nhiêu kiêu căng? Còn không có tư cách, tôi xem người không có tư cách nhất nơi này chính là cô!”
Diệp An Cửu tránh khay trái cây, nhưng trên người vẫn bị trái cây đánh trúng: “Mẹ! mẹ cũng nhìn thấy rồi, nhà họ Diệp này không chứa nổi mẹ con chúng ta, mẹ tự mình lựa chọn, ly hôn hay là ở lại!”
Chử Dung cắn chặt môi, nắm tay nắm chặt trở nên trắng bệt, nước mắt như sợi trân châu bị đứt không ngừng lăn xuống, quật cường lắc đầu: “Mẹ không ly hôn! Chết cũng không ly hôn!”
Cảm thấy không đáng tin!
Thật không dễ gì dỗ được Chử Dung đi ngủ, Diệp An Cửu ngồi bên giường xoa xoa cánh tay vừa đau vừa mỏi, ánh mắt dừng ở trên giường, Chử Dung khi ngủ cũng giống như tính khí của bà ấy dịu dàng an tĩnh, nghe cậu nói, năm đó Chử Dung là tài nữ nổi danh gần xa, hiểu biết các loại cầm kỳ thi họa.
Tài nữ cho dù dịu dàng hơn nữa cũng không tránh khỏi ngạo mạn, cũng có chút tính khí nhỏ, nhưng từ sau khi kết hôn, đối mặt với người chồng có chủ nghĩa gia trưởng còn có mẹ chồng độc đoán thô lỗ, tính khí của bà ấy từng chút một bị mài mòn, thêm vào sau khi sinh được con gái mất đi năng lực sinh đẻ, luôn bị nhà chồng oán hận, vì vậy dẫn đến bị trầm cảm, sau khi chữa khỏi, tính tình thay đổi lớn, hoàn toàn không có bất kỳ nóng tính gì, tùy ý người nhà họ Diệp vo tròn bóp dẹp.
⬅ Trước Tiếp ➡