Cậu ta nhịn không được nói "Hiện tại Giang Nhị là người nắm quyền của Giang thị, anh ta ra mặt xử lý chuyện nhỏ như vậy, cô có biết là có ý nghĩa gì không?"
"Có nghĩa là anh ta rất hứng thú với chuyện Yến Triều mất tích."
Yến Văn Bách sửng sốt.
"Cũng không phải chuyện lớn gì, cậu không cần quá lo lắng. Có ý thức lo lắng là tốt, nhưng không cần phải sợ kẻ thù." Cố Tuyết Nghi buông nĩa xuống.
Thứ này nặng trịch, cầm áp tay, không thoải mái.
"Cô không lo lắng anh ta sẽ thừa dịp anh trai tôi không có ở đây mà đối phó với Yến gia sao?" Tuy rằng Yến Văn Bách vẫn nhịn không được phản bác Cố Tuyết Nghi, nhưng quả thật cậu ta đã không còn nôn nóng như vừa rồi.
Giọng điệu không nhanh không chậm của Cố Tuyết Nghi vẫn ảnh hưởng đến cậu ta.
"Anh trai cậu rất giỏi, nhưng anh ta cũng không phải là thần. Toàn bộ đế quốc thương nghiệp của Yến thị vẫn hoạt động, cũng không phải dựa vào một mình anh cậu chống đỡ. Nói cách khác. Nếu như anh trai của cậu đủ lợi hại, như vậy hẳn là có ý thức tương đối với nguy hiểm. Cũng sẽ có ý thức bồi dưỡng ra một đội ngũ dũng mãnh, bảo đảm cho dù anh ta rời khỏi một thời gian ngắn, Yến thị vẫn có thể hoạt động bình thường." Cố Tuyết Nghi dừng một chút "Cho nên, cho dù là từ góc độ nào mà nói, những thứ này đều không phải là thứ mà chúng ta cần phải lo lắng."
Chuyện đối đầu giữa gia tộc cùng gia tộc, cho tới bây giờ cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy.
Không có ai hiểu rõ hơn Cố Tuyết Nghi.
Yến Văn Bách "..."
Cậu ta thế nhưng lại bị thuyết phục.
Chỉ là Cố Tuyết Nghi một câu lại một câu "Anh trai cậú, làm cho cậu ta cảm thấy có một chút quái dị.
Giống như quan hệ giữa cô và bọn họ hết sức xa cách
....... Được rồi, vốn dĩ cũng chưa từng thân cận.
"Giang nhị tới cửa, vừa lúc."
"Vừa lúc cái gì?"
"Lấy ra thế tình của Yến gia, để cho người bên ngoài biết, cho dù Yến Triều không có ở đây, nhưng cũng không phải là ai cũng có thể đến để lên mặt với Yến gia."
Rõ ràng giọng điệu của Cố Tuyết Nghi chỉ là bình tĩnh biểu đạt, nhưng tim Yến Văn Bách lại đập thình thịch, ngay cả máu khắp người cũng sôi trào theo.
Yến Văn Bách liếm môi "Bọn họ không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì đối với Yến thị. Nhưng nếu chỉ ra tay đối phó với chúng ta thì sao?"
Có lẽ đúng như Cố Tuyết Nghi nói, Yến thị đã là một cỗ máy thương nghiệp khổng lồ rồi.
Những người tự ý khıêu khích sẽ phải trả giá lớn.
Nhưng bọn họ cũng không có liên quan Yến thị, Yến thị chỉ nằm chặt trong tay anh trai cậu ta mà thôi.
Còn an toàn của bọn họ thì sao?
Cố Tuyết Nghi ngạc nhiên nhìn cậu ta một cái.
Yến Văn Bách bị nhìn đến nỗi tim đập nhanh.
Cố Tuyết Nghi hỏi ngược lại "Cậu cảm thấy anh ta đánh thắng được tôi sao?"
Hôm nay Yến Văn Bách nên đi học, nhưng vừa nghĩ đến Giang Nhị tìm đến cửa, cậu ta liền không chút do dự gọi điện thoại xin nghỉ.
Cố Tuyết Nghi ăn sáng xong, cũng không ra ngoài quét hàng như thường lệ.
Cô ngồi trên sô pha, sau lưng dựa vào một cái gối dựa, trong tay cầm một cuốn sách, nghiêm túc đọc.
Yến Văn Bách nhìn kỹ, trên bìa có in "Tuyển tập Mao Trạch Đông."
Yến Văn Bách ?
Như thế nào đột nhiên Cố Tuyết Nghi lại xem cái này?
Phong cách này, nhìn như thế nào cũng đều không hợp với Cố Tuyết Nghi.
Cố Tuyết Nghi nhận thấy được ánh mắt của cậu ta, hơi hơi ngẩng đầu, nhưng rất nhanh lại cúi xuống, tiếp tục chuyên chú vào sách trong tay.
"Sách tương đối xuất sắc." Cố Tuyết Nghi nói.
Tuy rằng có một số thứ mâu thuẫn với triều đại mà cô từng sống.
Nhưng Cố Tuyết Nghi cũng không thể không thán phục sự xuất sắc của nó.
Như vậy sau khi đọc xong, sẽ càng thêm hiểu biết chi tiết về thế giới này.