【2.2】 Bị người ta bắt cóc xuống phòng tối dưới hầm khẩu giao tiết tháo huyệt vị (Tặng thêm một phần bonus nhỏ, Tiêu Cửu trong nước thao huyệt)
Tô Hạ ngửi thấy mùi hương nam tính nồng đậm, một chút dâʍ ɖị©ɧ chảy ra từ lỗ nhỏ phía trên thứ cọ vào môi y, hơi nóng tỏa ra từ côn ŧᏂịŧ khiến cho nửa người y trở nên mềm nhũn.
Tô Hạ dùng hai tay sờ chính xác vào gậy thịt, mắt không nhìn được, chỉ có thể cẩn thận dùng tay đo lường.
Ừm, trứng lớn như vậy, có thể tưởng tượng ra được bên trong chứa đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt, vừa nghĩ tới những tϊиɧ ɖϊ©h͙ này sẽ bắn vào trong cơ thể mình, hạ thân liền trở nên ngứa ngáy.
Trụ thể vô cùng thô kệch, ước chừng to bằng cánh tay trẻ con, dài khoảng năm sáu tấc, khi chạm vào rãnh động mạch dưới qυყ đầυ, nam nhân đó không khỏi run rẩy: “Được rồi, há mồm ra.”
Nói dứt khoát xong liền bóp lấy cằm Tô Hạ, nhanh chóng nhét côn ŧᏂịŧ vào, gậy thịt vừa thô vừa lớn, qυყ đầυ áp sát nơi sâu nhất trong miệng Tô Hạ.
Tô Hạ bị đột kích đến mức không nhịn được chảy ra giọt nước mắt sinh lý, bàn tay to đang ấn sau đầu y không cho anh thoát ra, Tô Hạ chỉ có thể kìm nén sự kích động muốn ho khan, liếʍ từng chút một.
Nam nhân từ từ thả lỏng, tiếng thở hổn hển và tiếng nuốt nước bọt mơ hồ vang vọng trong không gian trống trải nhỏ bé này.
Đôi mắt hoa đào chứa đầy du͙© vọиɠ của Tiêu Yến nhìn chằm chằm vào Tô Hạ đang chăm chỉ làm việc dưới hông hắn, mái tóc đen nhánh phủ trên vai, bờ vai cùng cần cổ gầy guộc, cùng vòng eo săn chắc, đáng tiếc không thể tận mắt nhìn thử xem đôi mắt nhuốm đầy du͙© vọиɠ sẽ như thế nào.
Con trai thứ hai của Vua Mộc, sinh ra là một người song tính, có thể chất dâʍ đãиɠ, chỉ là có những thông tin được gửi về từ trong cung nước Mộc trong những năm qua, làm cho hắn càng thêm hiểu hơn về y.
Hắn biết Tô Hạ viết văn rất xuất chúng và thành thạo các loại đàn, cờ, thư pháp và hội họa.
Hắn cũng biết Tô Hạ chán bản thân, cho nên hắn muốn dẫn dắt làm cho y phóng đãng.
Hắn biết Tô Hạ không muốn bị mọi người biết đến dáng vẻ động tình của mình, cho nên hắn dùng hai thân phận khác nhau để tiếp cận y.
Bằng cách này, ban ngày y có thể làm một công tử đơn thuần nhưng phải làm con búp bê nhỏ dâʍ đãиɠ cho hắn vào ban đêm.
Chỉ là hắn thực sự đã quá đề cao khả năng tự chủ của mình, hiện tại hắn chỉ muốn đè người ta lên giường để vắt cho cạn kiệt.
Tiêu Yến đột ngột nắm lấy tóc Tô Hạ lôi ra khỏi côn ŧᏂịŧ cứng ngắc, đẩy người lên giường, nhấc một chân lên rồi hung hăng đẩy vào.
“Ưʍ......”
“A……”
Cả hai người cùng lúc phát ra tiếng thở hổn hển không thể kiểm soát được.
Nam nhân hôn lên khóe miệng hơi hé mở của Tô Hạ, cười nói: “Thoải mái như vậy sao?”
“Thoải mái ... thật lớn” Gậy thịt dày và dài căng trong hoa huyệt, kịch liệt nhảy nhót nóng hổi trong cơ thể y, hết lần này đến lần khác khiến y cảm thấy toàn thân tê dại, từ phía giao hợp kéo lên trên cho đến tận đỉnh đầu, khiến cho y không nhịn được cầu xin: “Ngươi mau động đậy đi.”
“Ha ha, mới vậy đã không đợi được rồi sao?” Nam nhân dùng hai tay véo thắt lưng của y, tách hai chân cùng bắp đùi cường tráng của y ra, hạ thân của y tranh đấu kịch liệt.
Âm thanh giao hợp nặng nề vang lên trong phòng.
Nhưng một lúc sau, Tô Hạ đã cảm thấy mình sắp chịu không nổi nữa rồi.
Hai tay ôm lấy vai Tiê Yến, hai mắt bị che lại, chỉ có thể theo bản năng mà tìm kiếm bờ môi mỏng lạnh lẽo kia, muốn tạm thời hạ nhiệt du͙© vọиɠ đang hoành hành trong cơ thể.
Chẳng bao lâu, y đã tìm thấy nó.
Chỉ là giao triền môi lưỡi, con vật khổng lồ trong cơ thể càng cường hãn hơn, thao đến mức y phải liên tục cầu xin.
"Huhu, ta sắp không chịu nổi nữa, ngươi chậm chút......"
Những lời này giống như nhấn phải nút công tắc, nam nhân không hề kìm hãm, ngược lại càng thêm hung tàn, côn ŧᏂịŧ dày cộm trong cơ thể hắn trăn trở đâm vào rút ra, kɧoáı ©ảʍ trong lỗ hoa không ngừng tích tụ.
Tiêu Yến kéo hai tay y ra, tách đùi y thành hình chữ “M”, toàn bộ côn ŧᏂịŧ đã được đưa vào hoàn toàn, qυყ đầυ to lớn đang trải ra từng lớp nếp gấp và chạm đến chỗ sâu nhất, sợi lông rậm rạp trong cơ thể kí©ɧ ŧɧí©ɧ mềm mại, điểm nhạy cảm bị cọ sát liên tục, cơ thể Tô Hạ không ngừng run rẩy.
Tiếng thở dốc thô bạo và âm thanh dâʍ ŧᏂủy̠ của nam nhân vô cùng rõ ràng bên tai Tô Hạ.
“Ô, sướиɠ quá, huyệt nhỏ của ta sắp bị thao nát rồi.”
“Sẽ không nát đâu, bên trong huyệt chảy đầy dâʍ ŧᏂủy̠, vừa nóng vừa trơn, làm sao mà ta có thể nhẫn tâm thao nát.”
Tiêu Yến vừa nói vài câu nói dâʍ đãиɠ, côn ŧᏂịŧ của hắn đâm vào miệng cung của Tô Hạ, côn ŧᏂịŧ mềm mại bị bóp chặt tạo ra kɧoáı ©ảʍ tuyệt vời. Cơ thể Tô Hạ không được khống chế nảy lên năng nệ, hai chân giữa bụng phun ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ theo cơ bụng của nam nhân, chất lỏng nóng hổi phun ra từ lỗ hoa trực tiếp đổ lên qυყ đầυ.
“Ưm, nóng quá ...” Hai mắt Tiêu Yến đỏ bừng, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng, vừa hay rơi xuống đầṳ ѵú dựng đứng của Tô Hạ, thân thể mềm mại run lên, huyệt nhỏ sau cao trào cực khoái liền bóp chặt lấy gậy thịt của nam nhân.
Tiêu Yến phát tiết cắn đầṳ ѵú của y, hạ thân nhanh chóng đâm vào rút ra trong tiểu huyệt của y vài trăm cái, đến giữa chừng Tô Hạ lại đạt đến cao trào một lần nữa, kɧoáı ©ảʍ được duy trì khiến y hoàn toàn quên mất sự kiềm chế trên người, dân đãng kêu lên liên tục.
Cuối cùng, Tiêu Yến chống lấy miệng cung của Tô Hạ tận tình phóng thích, nhỏ giọng bên tai y: "Ngươi là của ta, ta sẽ cho ngươi toàn bộ tϊиɧ ɖϊ©h͙ của ta!"
Tô Hạ hai chân dang rộng, tinh chất màu trắng kem chảy ra từ trong lỗ hoa.
Nam nhân nhanh chóng mặc quần áo vào, trước khi đi nói một câu: "Dọn dẹp cho sạch."
Tiêu Cửu vẫn luôn đứng đó chờ đợi, nói: "Vâng."
Tô Hạ lúc này mới nhớ tới có một người ở dây, nhưng lại không còn sức lực làm thêm một trận nữa, chỉ có thể lười biếng để mặc cho nam nhân kỳ cọ cho mình, đồng thời rất nhanh đã thϊếp đi mất.
Bonus:
Ở góc tầng hầm có một cái hồ làm bằng đá ấm quý hiếm, nước nóng được chuẩn bị từ mấy giờ trước vẫn còn ấm.
Sau khi Tiêu Yến rời khỏi, Tiêu Cửu mặc quần áo ôm người ngủ say xuống hồ, nếu như Tô Hạ đang tỉnh táo, chỉ cần cúi đầu nhìn xuống, là có thể nhìn thấy côn ŧᏂịŧ thô lớn dưới bộ quần áo màu đen ướt sũng dính chặt trên người Tiêu Cửu.
Ngũ quan cường tráng của Tiêu Cửu không thể nhìn thấy bất cứ cảm xúc nào, hắn cẩn thận lấy khăn vải lau những vết tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên mặt, cổ, ngực và phần eo rồi di chuyển dần xuống, ngón tay thon dài ngừng ở miệng huyệt nhỏ sưng tấy lên.
Hắn nhìn người đang hoàn toàn ngủ say một cái, không do dự nữa, đâm vào trong.
Sau khi đã trôi qua hoan ái kịch liệt, thịt ngọt nhạy cảm dị thường vào giây khắc có dị vật xông vào đã lập tức bóp chặt.
“Ưʍ......” Tô Hạ trong giấc ngủ vô ý thức rên ra tiếng.
Tiêu Cửu thở ra một luồng khí nóng, tiếp đó đâm ngón giữa vào trong, hai ngón tay chỉ mở rộng miệng huyệt ra, bên trong tích đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ thuận theo tay hắn mà chảy ra, trôi nổi trong nước.
Đợi cho đến sau khi xác định bên trong hoa huyệt đã hoàn toàn được rửa sạch, Tiêu Cửu dùng một tay thả con vật lớn của mình ra, qυყ đầυ to lớn mượn độ trơn của nước chảy từ từ đẩy vào trong.
“Ha......” Rất nhanh, theo sau sự rung động của nước, trong phòng vang lên một tiếng thở hổn hển trầm thấp.