⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn người phụ nữ đang co mình dưới bàn. Cô vòng tay ôm gối, mí mắt cụp xuống.
Gương mặt tái nhợt tĩnh lặng.
Chậc, đúng là con mèo nhỏ tội nghiệp.
Lệ Tư Niên vứt khăn giấy dính máu đi, lạnh nhạt nói với Tạ Lâm Châu “Về đi, tôi không hứng thú với bồi thường của cậụ”
Tạ Lâm Châu đã sớm đoán trước kết quả này. Anh rộng rãi nói “Tôi có thể tăng giá, gấp ba.”
Lệ Tư Niên bật cười lạnh “Quý cô nhân tình của cậu vậy sao?”
Gương mặt yêu nghiệt kia, chỉ với nét mặt hờ hững cũng khiến người ta không dời mắt, lời nói ra khiến Thẩm Tri Ý đỏ mặt.
Tạ Lâm Châu cau mày, kéo cô ta ra sau lưng, hạ giọng “Anh hai, có gì thì nhắm vào tôi, chuyện này không liên quan đến Tri Ý.”
Lệ Tư Niên “Cậu không có cái giá đủ lớn để tôi phải ‘nhắm vào’.” Sắc mặt Tạ Lâm Châu thoáng thay đổi.
Nhưng lại không có cách nào phản bác.
Bao năm nay, anh luôn bị Lệ Tư Niên đè đầu cưỡi cổ, nếu cứ dây dưa tiếp, chẳng khác nào tự rước nhục.
Thẩm Tri Ý cũng hiểu điều đó, liền nở nụ cười tươi “Lệ tổng, là chúng tôi đường đột. Giờ hợp đồng đã ký, khiến anh thay đổi ý cũng khó xử. Hôm nay làm phiền rồi, tôi và Lâm Châu xin phép đi trước.”
Cô đưa ra một bậc thang.
Tạ Lâm Châu cũng không đến mức rời đi trong bẽ bàng.
Chỉ là lúc sắp ra khỏi văn phòng, ánh mắt anh chợt quét qua chiếc bàn trà, phát hiện một chiếc túi quen thuộc.
Là cái túi Ôn Tự hay dùng.
Kỹ thuật của Lệ tổng quá kém
Bước chân của Tạ Lâm Châu khựng lại.
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Lệ Tư Niên khi nãy, đầu tóc rối loạn, gương mặt lạnh lùng mang theo khí thế áp bức.
Cộng thêm trực giác trong lòng
Lẽ nào người phụ nữ vừa mới thân mật với Lệ Tư Niên là… Ôn Tự? Một khi nghi ngờ nảy sinh, liền lan rộng như cỏ dại không thể kiểm soát. Ra khỏi văn phòng, Thẩm Tri Ý kéo anh đi về phía thang máy.
“Lâm Châu, em không ngờ Lệ Tư Niên những năm qua lại tiến bộ đến vậy, còn trở thành người điều hành cao nhất của tập đoàn K.M.”
“Càng không ngờ là, dù đến nước này rồi, anh ta vẫn có thành kiến với anh lớn như vậy. Lúc nãy dáng vẻ đó thật sự dọa chết em rồi, em không dám chọc vào đâu ”
“Chuyện thu mua đành gác lại thôi, giờ anh ta mới về nước, đang lúc cần tạo tiếng vang, phát triển dưới trướng anh ta cũng giống nhau thôi, biết đâu tài nguyên còn tốt hơn.”
Tạ Lâm Châu chau mày, nghe một cách hời hợt.
Anh “ừ” hai tiếng cho có, rồi rút điện thoại ra, đi sang một bên “Anh có chút việc, gọi điện đã.”
Anh bấm gọi cho Ôn Tự.
Điện thoại vang lên giọng nói máy móc của tổng đài “Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Anh đã bị chặn từ lâu rồi.

Trong văn phòng.
Ôn Tự từ dưới bàn chui ra, đứng thẳng người lại, chỉnh trang quần áo.
Cô vừa nãy trốn dưới đó, nghe trọn toàn bộ câu chuyện, đã mơ hồ đoán được vài phần “Người phụ nữ đi cùng Tạ Lâm Châu… là nữ ca sĩ nổi tiếng Thẩm Tri Ý?”
Tên là Tri Ý, lại còn là người trong giới giải trí.
Người có thể giúp ích cho sự nghiệp của Tạ Lâm Châu, ngoài Thẩm Tri Ý ra thì không còn ai khác.
Lệ Tư Niên giờ phút này, khắp người đều đang nhức mỏi.

⬅ Trước Tiếp ➡