Chương 9
thật chặt. Lúc Trương Diễn lấy lại tinh thần, tiểu đồ nhi đã ngủ say,
bàn tay nhỏ bé bây giờ an phận đặt trước ngực hắn nhưng côn thịt của hắn vẫn một mực cứng rắn.
Phía bụng dưới phảng phất như có một trận lửa nóng đang thiêu đốt,
Trương Diễn nằm thẳng tắp trên giường, trong lúc nhất thời tâm thần khó
lòng bình tĩnh lại. Có lẽ, bản thân nên tìm một người đạo lữ? Hắn đột
nhiên suy nghĩ, cho dù tu vi cao tới đâu, hắn vẫn là một nam nhân bình
thường. Nam nhân có phản ứng sinh lý, Trương Diễn tự nhiên cũng sẽ có.
Việc này cho dù là phản ứng sinh lý hay là cảm xúc dao động chỉ cần niệm một lần thanh tâm quyết, tất cả ngay lập tức sẽ biến mất.
Nhưng tình huống bây giờ... Trương Diễn tập trung tinh thần niệm đến
mười lần “đạo đức thanh tâm Minh Thần thư”, côn thịt trong khố gian vẫn
như trước chưa từng nhuyễn mềm xuống. Ngày mai, hắn thầm nghĩ, tuyệt
đối không thể mềm lòng cho Diệp Huyên ngủ cùng mình. thứ lỗi cho mk, mk k biết edit cái tên này ntn đành để nguyên vậy
#
Lúc diệp Huyên tỉnh dậy, bên ngoài cửa sổ nắng vàng rực rỡ, ánh nắng
xuyên qua khe hở rơi xuống mặt đất lấp lánh ánh vàng, phần đệm bên cạnh
hơi nhàu chứng tỏ đã từng có người ngủ ở đây. Chỉ là bây giờ người đã
không ở đây, nhưng mùi hương nhàn nhạt vẫn còn lưu lại trong không khí.
Diệp Huyên tham luyến hít vào mùi hương đó, trong lòng nhẹ nhàng khoan
khoái. Trương Diễn trời sinh thích sạch sẽ, lại không đốt huân hương,
quanh năm trên quần áo luôn thoang thoảng mùi hương giống như thảo mộc
thanh nhã, tươi mát.
Nam nhân này chất lượng siêu cao, bản thân mình nếu đem lần đầu tiên
cho hắn, vẫn cảm thấy có lời, Diệp Huyên không có tiết tháo tưởng tượng. Tối ngày hôm qua, lúc ban đầu Diệp Huyên cố ý giả bộ ngủ để đùa giỡn
Trương Diễn, nên bộ dạng hoảng loạn, rối rắm không biết làm thế nào của
Trương Diễn nhìn rõ mồn một.
Nàng âm thầm đắc ý trong lòng, vốn dĩ định tiến thêm một bước, nhưng
lại sợ tiến triển quá nhanh sẽ khiến Trương Diễn hoài nghi. Chỉ có thể
kiềm chế sắc tâm đem Trương Diễn hạ gục xuống, để Trương Diễn một mình
trằn trọc không yên, còn bản thân thoải mái nằm ngủ, cũng không biết
Trương Diễn đêm hôm qua làm như thế nào mà vượt qua. Trong lúc nàng đang cân nhắc, chợt nghe tiếng bước chân, Trương Diễn đã trở lại. Hắn hiển
nhiên là vừa mới tắm xong, chỉ mặc một kiện trường bào màu xanh, một đầu tóc đen xõa tung trên người, khí chất thanh lãnh trên người giảm bớt
không ít, lộ ra một cỗ nhu hòa nhàn nhạt. Diệp Huyên vừa nhìn thấy hắn,
cười đến độ hai mắt cong cong, đôi chân nhỏ nhắn chạy nhanh đến trước
mặt Trương Diễn, cũng không biết lấy chỗ nào ra một chiếc trâm cài tóc
“Sư phụ, để A Huyên búi tóc cho người.”
Trương Diễn thấy nàng vẫn chưa mặc quần áo tử tế, trên người chỉ mặc
áo lót rộng lùng thùng, định mở miệng trách cứ nàng lại thấy tiểu đồ nhi chạy đến trước mặt mình, vẻ mặt tha thiết, ngước đôi mắt to tròn lên
nhìn mình, hai tay giơ lên một chiếc trâm ngọc. Ngay lập tức hắn lại mềm lòng, mặc cho Diệp Huyên kéo mình ngồi lên trên ghế còn nàng thì giẫm
lên trên một chiếc ghế khác, hai tay nâng mái tóc của Trương Diễn lên,
ghé chóp múi vào ngửi ngửi “Sư phụ, tóc người thơm quá.”
Nàng bày ra bộ dạng con chó nhỏ chọc Trương Diễn bật cười, khác với nụ cười lúc trước mang chút lạnh lùng, bây giờ trong mắt hắn cũng đong đầy ý cười, chân mày cũng theo đó mà hạ xuống nhu hòa hơn. Không khí trong
phòng như dòng nước lững lờ trôi... diệp Huyên đem thanh ngọc trâm cắm
vào trên búi tóc của Trương Diễn, rồi xoay trái xoay phải đánh giá một